Năm nay Bùi Diệu lại cao thêm mấy tấc, bàn chân cũng lớn ra, Trường Hạ đều biết cả. Bùi Diệu nhìn qua thì gầy, nhưng khung xương lại chắc chắn, may đồ chẳng tiết kiệm được tí vải nào.
“Trường Hạ, ta với ông con ra ngoài nhặt củi.” Đậu Kim Hoa đứng ngoài cửa phòng khép hờ, lại dặn thêm: “Con ở nhà trông cửa.”
“Biết rồi, A nãi!” Trường Hạ lập tức ngẩng đầu đáp.
Đậu Kim Hoa không vào trong, đeo gùi trúc lên lưng, cùng ông lão đi ra ngoài.
Giờ đang đầu hạ, buổi trưa tuy nóng, nhưng chưa đến nỗi gay gắt khó chịu.
Bùi Táo An đeo dây gai, cầm dao rựa, ông không chịu ngồi yên. Việc đồng áng tạm thời không vội, vườn rau hôm qua vừa tưới xong, cỏ cũng nhổ sạch rồi, chẳng cần bận tâm nhiều.
Sống ngày nào cũng cần củi, không nói chuyện nấu cơm thường nhật, đến mùa đông, cả nhà bốn cái giường đất đều phải nhóm lửa. Muốn đêm nào cũng ngủ trên giường ấm, chỉ trông chờ vào việc chất củi trước mùa lạnh thì không kịp, bình thường rảnh rỗi là phải tranh thủ đi nhặt.
Trong sân sau còn dựng riêng một gian lán chất củi, chất đầy cành cây gỗ vụn.
Trường Hạ ra cửa ngó một cái, thấy cả chó lớn lẫn chó nhỏ đều đang nằm trong sân, có tụi nó giữ nhà, hễ có người lạ vào là sủa ngay, y yên tâm trở lại giường đất ngồi xuống.
Trong phòng y không có nhiều đồ, nhưng thứ gì cũng đầy đủ. Giường đất xây chắc chắn, có một cái bàn thấp, cuối giường đặt hai rương gỗ một đựng áo quần, một đựng chăn bông mùa đông và mấy vật lặt vặt.
Chăn mỏng được gấp gọn gàng, chồng lên với gối đầu đặt trên rương. Bên cạnh giường có một chiếc bàn vuông, trên đặt ấm trà và chén sứ, dưới gầm bàn là một cái ghế nhỏ.
Giường đất và sàn nhà đều sạch sẽ.
Đầu giường treo hai túi thơm một màu xanh sen, một màu hồng sen nhạt bên trong là thảo dược, cánh hoa và thuốc khô do Trường Hạ tự phơi.
Bình thường đi ngủ đặt túi thơm bên gối, sẽ ngửi thấy mùi hương nhẹ dịu. Đó là do Trần Tri dạy y.
Trường Hạ vẫn nhớ đêm đầu tiên đến nhà họ Bùi, cái lạnh cắt da suốt đường đi, cái ấm áp khi vừa bước chân vào phòng, rồi cả mùi hương mơ hồ vấn vít nơi chóp mũi trong giấc ngủ lơ mơ ấy.
Một mình ở nhà, ngoài tiếng chó con thỉnh thoảng sủa vài tiếng, sân trong yên tĩnh đến lạ.
Chó vàng đã già, trán không còn bị Bùi Diệu vẽ chữ “Vương” nữa. Chó con mới đầy một tuổi, là con chó trắng, đang trong độ tinh nghịch chạy nhảy khắp sân, chỉ là nắng nóng quá, nó chui vào góc mát nằm lì không muốn động đậy.
Cuối cùng cũng may xong cái quần, Trường Hạ xoa xoa cổ, vừa lúc nghe thấy tiếng bước chân trong sân.
Cả hai con chó đều không sủa, hẳn là người trong nhà.
Tiếng chân khá nhẹ, không có kiểu lê lết nặng nề, y theo bản năng cất tiếng qua cửa sổ: “Bùi Diệu?”
Cửa sổ không mở, người trong sân dường như khựng lại một chút, Trường Hạ mới nghe thấy một tiếng “Ừm” khe khẽ.
Đúng lúc.
Trường Hạ gấp lại qυầи ɭóŧ, ra khỏi phòng thì thấy Bùi Diệu đang đứng ngây ra đó.
Y thầm lấy làm lạ Bùi Diệu rất hiếm khi bày ra bộ dạng thất thần thế kia. Thường thì hễ hắn lên núi dạo quanh hay bắn chim đều có chút thu hoạch, lần này ra ngoài chưa bao lâu đã quay về, lại còn tay không, quả thực có chút bất thường.
Vừa trông thấy Trường Hạ, thần sắc mơ hồ nơi đáy mắt Bùi Diệu liền tan biến, hắn thu lại biểu cảm, chỉ còn lại ánh nhìn có chút khó hiểu.
“Cho ngươi, xong rồi đấy.” Trường Hạ đứng cách mấy bước, đưa chiếc qυầи ɭóŧ gấp gọn cho hắn.
Vừa nhận ra đó là qυầи ɭóŧ, đường nét dưới cằm Bùi Diệu lập tức căng lên, trông như có phần mất tự nhiên. Hắn mím môi nhận lấy, chẳng nói một lời, ánh mắt lướt qua cổ tay Trường Hạ để trần một đoạn, rồi sải bước đi thẳng vào phòng phía đông.
Trời nóng, lại ở trong nhà, Trường Hạ làm việc thường hay xắn tay áo, không nhận ra ánh nhìn vừa rồi dừng lại ở cổ tay mình, chỉ cảm thấy hơi khác thường, khựng lại một chút.
Lại giận rồi sao?
Y nghĩ mãi không ra Bùi Diệu vì chuyện gì mà nổi giận, nhưng sắc mặt lần này vẫn còn xem được, chắc chỉ là chút giận dỗi con nít.
Một người là song nhi, một người là tiểu tử, hai bên vốn chẳng hay trò chuyện, Trường Hạ lại sợ làm Bùi Diệu phật ý, chẳng dám tới gần hỏi han.
Y biết mình vụng ăn nói, hồi còn bé từng lỡ lời làm Bùi Diệu tức giận một lần, từ đó rút kinh nghiệm càng hỏi hắn càng bực, thế là từ nhỏ đã quen sống kiểu lặng lẽ, rụt rè.
Chó trắng cọ cọ vào chân y vẫy đuôi, Trường Hạ liếc mắt nhìn bát thức ăn cho chó, múc một gáo nước đổ vào.
Phòng phía đông.
Bùi Diệu đặt chiếc qυầи ɭóŧ mới may vào rương, nghe thấy tiếng nước dội bên ngoài, biết ngay là đang cho chó uống.
Hắn ngồi không yên, cầm quạt mo ra sức quạt lấy quạt để, muốn xua đi cái cảm giác bực bội khó hiểu trong lòng.
Hình ảnh cổ tay gầy gò của Trường Hạ lại hiện ra trong đầu.