Chương 31

Thấy Trường Hạ đứng nép một bên, Trần Tri cười kéo y lại: “Sợ gì chứ, ta tìm cho ngươi loại pháo có dây dài, châm xong thì chạy về sau.”

Bùi Hữu Ngõa từ trong giỏ chọn một quả có dây dài, đặt xuống đất bảo Trường Hạ châm lửa. Đầu cây củi nhỏ đang cháy, Trường Hạ cẩn thận tiến đến, dùng lửa chạm vào ngòi nổ, trong khoảnh khắc ngòi được châm, y sợ đến mức liên tục lùi lại.

Đoàng!

Tiếng nổ đinh tai vang lên ngay trên đầu, giữa bóng đêm bùng ra những tia lửa rực rỡ.

Trường Hạ tim đập nhanh, ánh lửa ấy hắt vào mắt y, rực lên một chùm sáng nhỏ.

Mùa xuân qua, mùa thu tới chẳng đợi người, ánh trăng trong nước không hề đổi thay.

Thời gian là thứ không thể giữ lại, chỉ cần lơ đãng một chút là sẽ trôi tuột khỏi tay.

Một con én từ trong rừng bay vυ"t lên, đuôi vẽ một đường cắt như kéo, nhẹ nhàng lượn giữa không trung.

Một bóng dáng mảnh khảnh chừng mười bảy mười tám tuổi đang dừng chân nơi lưng núi. Trường Hạ đeo giỏ tre sau lưng, nơi này tầm nhìn rộng rãi vô cùng, dù đã ngắm nhìn bao năm, ánh mắt y vẫn bị cảnh sắc nơi xa cuốn hút.

Núi non trập trùng uốn lượn, mây mù lượn lờ quấn quanh sườn núi, phóng tầm mắt nhìn, một cảnh tượng xanh biếc cao vời vợi hiện ra, khiến tầm mắt cũng như lòng người phút chốc mở rộng.

Phía sau vang lên tiếng cành khô lá mục bị giẫm gãy khe khẽ, y theo phản xạ quay đầu. Bùi Diệu men theo sườn núi đuổi đến, sải chân dài, dốc núi như không thành vấn đề, đi rất nhanh, ba bước là đã tới nơi.

Thiếu niên mười sáu tuổi tuấn tú sạch sẽ, trên mặt còn mang theo nét non nớt, nhưng vóc người đã cao lớn, vai rộng eo thon, chân dài. Mấy năm nay hắn lớn nhanh, năm nào cũng cao thêm.

Năm kia vì phát triển đột ngột, hắn trông cao lêu nghêu, bình thường lại ăn khỏe, mà chẳng rõ ăn vào đâu, tay chân vẫn gầy. Năm nay đà lớn đã chậm lại, từ lúc nào thân hình cũng bắt đầu có chút cơ bắp, không còn gầy như trước.

Cuối xuân năm nay lúc làm ruộng, vì nóng mà cởϊ áσ, vòng eo, lưng vai đến ngực hắn đều là lớp cơ mỏng mà rắn chắc, thân thể gầy mà vững chãi.

Mười sáu tuổi là cái tuổi chưa thể điềm đạm, quá đỗi trẻ trung, tràn đầy sức sống. Khí phách tuổi trẻ khiến ngay cả bước đi cũng nhẹ nhàng, dứt khoát.

Bùi Diệu giẫm lên một hòn đá nhảy vọt lên, chớp mắt đã đáp xuống trước mặt Trường Hạ. Hắn đứng vững rồi, lại không lập tức bước tới.

Trường Hạ nghi hoặc ngẩng đầu, liền đối diện với một đôi mắt đen láy thăm thẳm. Không hiểu vì sao, đôi mắt kia ánh lên một thứ cảm xúc khó nói thành lời, cứ thế chăm chú nhìn y.

Trường Hạ càng thêm khó hiểu, khẽ nhíu mày, khẽ hỏi: “Sao thế?”

Ý thức được bản thân đang nhìn Trường Hạ, Bùi Diệu đột nhiên có chút bực, gương mặt tuấn tú tối sầm lại, không nói không rằng liền quay người đi thẳng.

Đối diện với tính khí thất thường của đối phương, Trường Hạ hồi tưởng lại một lượt, cảm thấy mình đâu có đắc tội gì với hắn. Y mím môi, cảm thấy chuyện này cũng chẳng lớn lao gì. Tính nết của Bùi Diệu vốn đã nghịch ngợm, mấy năm gần đây lớn dần, quan hệ giữa hai người vẫn bình bình, tạm gọi là hoà thuận.

Có điều một hai năm nay, e là tuổi dậy thì đến rồi, Bùi Diệu đôi khi nổi nóng vô cớ, có lúc không hiểu đang giận cái quái gì. A phụ đã dặn y đừng để ý đến Bùi Diệu.

Trường Hạ quá đỗi thật thà, từ nhỏ đến lớn luôn ngoan ngoãn nghe lời người lớn, dặn sao làm vậy, chẳng nghĩ nhiều, cắm đầu chỉ biết làm việc.

Chờ Trần Tri và Bùi Hữu Ngõa đuổi kịp, Trường Hạ mới theo hai người họ đi sâu vào trong núi.

Măng mùa hè không ngon bằng măng đông xuân, nhưng cũng có ngoại lệ trong núi sâu có một giống trúc đặc biệt, măng mọc vào mùa hạ mà biết chọn non đào lên thì hương vị cũng chẳng kém cạnh.

Chỉ là đường núi khó đi, lại xa xôi hiểm trở, muốn đào được nhiều măng đem bán thì thường phải rủ bốn năm người đi cùng.

Hôm nay Bùi Hữu Ngõa định lên trấn bán thảo dược, xe trống còn nhiều chỗ, bèn tính tiện thể đào thêm ít măng, chở đi bán luôn.

Trúc lâm tĩnh lặng, trong núi cũng mát mẻ hơn.

Trần Tri xách cuốc, đào đất quanh đầu măng. Tay hắn lanh lẹ, chẳng mấy chốc đã khai được một gốc măng non, bẻ gãy rồi ném vào sọt tre.

Mười một năm đã trôi qua, hắn nay đã ba mươi tám tuổi, đuôi mắt lờ mờ in dấu vết thời gian. Ở quê, nam nhân bốn năm mươi đã bắt đầu lộ vẻ già cỗi, nhưng vợ chồng hắn sống khá an yên, thân thể khỏe mạnh, lưng thẳng tắp, ăn uống chẳng thiếu thốn, so với người đồng trang lứa vẫn xem như trẻ trung.

Hai người không sinh thêm được con nào, người trong nhà ít ỏi, đây cũng là tiếc nuối lớn. Ba đời nhà họ Bùi mỗi đời chỉ có một đứa con trai, đến đời này chỉ có một đứa cũng đành chịu vậy.

Huống hồ Bùi Diệu đã mười sáu tuổi, lại cao lớn vạm vỡ, cũng đủ bù đắp rất nhiều nuối tiếc ấy.