Hai ngọn đèn dầu, một đặt trên bàn giường đất, một để trên chiếc bàn cao hẹp sát mép giường.
Bùi Hữu Ngõa lại thắp thêm một cây nến, sáp nến nhỏ từng giọt xuống bàn. Nhân lúc còn nóng, hắn ấn đế nến xuống cho dính chặt vào mặt bàn.
Căn phòng lập tức sáng bừng.
Trong bếp, giọng Trần Tri lúc cao lúc thấp, vừa sai Trường Hạ và Bùi Diệu đi rửa tay, vừa đuổi hai đứa ra gian đông.
Ngoài trời, gió bấc vẫn chưa ngừng.
Giường đất vẫn cháy lửa, dưới đất còn đặt một chậu than, vừa bước vào là cảm nhận được hơi ấm lan tỏa.
Bùi Diệu hai chân dí dí đá bay giày, rồi phóng vèo lên giường của ông bà.
Hắn xoa xoa má đỏ vì gió lạnh, đốt pháo đã thích, giờ nghĩ đến còn được ăn thịt thì càng sung sướиɠ hơn.
Trường Hạ cũng lên giường.
“Ngồi vào trong đi.” Bùi Hữu Ngõa bảo. Trẻ con ngồi bên trong để người lớn lên xuống tiện hơn.
Trường Hạ nghe lời, ngồi xuống cạnh Bùi Diệu.
Chẳng bao lâu sau, Trần Tri và Đậu Kim Hoa mỗi người bưng vào hai dĩa đồ ăn, ánh mắt Bùi Diệu sáng rực lên.
Một đĩa cá khô hấp, một đĩa củ cải sợi xào mỡ heo, một bát nấm rừng xào tỏi, còn có món thịt xào mộc nhĩ và hoa vàng khô.
“Thịt!” Bùi Diệu kêu lên, hắn lập tức nhìn thấy những miếng thịt xen trong đĩa mộc nhĩ với hoa vàng.
Trần Tri nửa cười nửa nghiêm: “Không được sờ vào, đợi đông đủ mới ăn.”
Hắn và Đậu Kim Hoa lại vào bếp thêm hai lượt, lần lượt đem ra một nồi gà vịt hầm cùng măng mùa đông, một đĩa bánh bao bột mì trắng còn bốc khói, cùng sáu bát bánh chẻo.
Bánh bao làm nhân chay, chỉ có mười hai cái, không lớn lắm. Sáu cái nhân mã thầy, sáu cái nhân cải cúc đều là rau dại đào được từ mùa hè, đem phơi khô để dành tới tận bây giờ.
Bánh chẻo thì càng ít, mỗi bát chỉ có năm cái, nhưng là bột mì trắng, nhân thịt heo hẳn hoi.
Bánh chẻo nhân thịt, chỉ ngửi thôi cũng đủ thơm nức mũi, đừng nói trẻ con ngay cả người lớn cũng nuốt nước miếng.
Món ăn đã bày đủ, Trần Tri và Đậu Kim Hoa cũng ngồi vào. Giường sưởi ấm áp, lòng người lại càng ấm. Bùi Hữu Ngõa đặc biệt lấy một vò rượu ngon mang vào, rót ra bốn chén, Trần Tri và Đậu Kim Hoa mỗi người chỉ nhấp một ngụm lấy lệ, chủ yếu là để hắn và cha già uống vài chén với nhau. Người trong nhà không cần giữ lễ, cũng chẳng cần nói lời khách sáo.
Trần Tri cầm đũa, cười bảo Trường Hạ và Bùi Diệu: “Ăn đi, mau ăn nào.”
Bùi Táo An lấy cùi chỏ huých vợ già, ra hiệu bảo bà cũng ăn đi.
Bùi Diệu hai tay nâng bát bánh chẻo, há miệng nhai lấy nhai để, má phồng lên, ăn ngon lành không chịu được. Trường Hạ cũng cầm bát lên, cắn một miếng, nhân thịt đầy đặn béo ngậy, đậm đà thơm ngon, đến mức khiến y có chút ngỡ ngàng.
Trong ký ức của y, chưa bao giờ ăn được một bữa cơm tất niên như vậy thì ra bánh chẻo nhân thịt là có vị thế này.
Đậu Kim Hoa ăn thử một cái để nếm vị, sau đó nhìn về phía đứa cháu lớn. Nhưng bánh chẻo còn chưa kịp gắp vào bát Bùi Diệu, đã bị Trần Tri cản lại.
Hắn có chút bất mãn: “Nương, đưa nó làm gì, chẳng phải ai cũng có sao? Người cứ ăn phần của mình, mỗi người một bát, hôm nay ai cũng không được nhường ai. Cả năm chỉ có một bữa, mình cũng nên ăn được mấy cái cho tử tế.”
Bùi Hữu Ngõa gật đầu tán đồng: “Phải đấy nương, nghe lời Tri ca nhi, hắn nói đúng mà.”
Bùi Táo An vốn cũng định nhường thêm cho cháu, cháu nhỏ thì nên ăn nhiều thịt một chút. Nhưng thấy con trai và con dâu đều nói vậy, ông cũng thấy nói có lý.
Bánh chẻo chỉ có bấy nhiêu, rất nhanh trong bát ai cũng hết sạch.
Trần Tri vội từ bàn cao bưng bánh bao xuống, nói: “Còn nóng, mỗi người một cái trước.”
Bánh bao mềm mịn vỏ mỏng, tuy là nhân chay nhưng có trộn dầu, ăn rất thơm. Củ cải xào hôm nay cũng nhiều mỡ hơn mọi ngày, mộc nhĩ trơn mượt, nấm dại ngon miệng, Bùi Diệu ăn đến mức miệng bóng loáng.
Cả hắn và Trường Hạ trong bát đều có canh gà và thịt gà thịt vịt, lát măng cũng giòn ngọt. Trẻ con bụng có lớn thì cũng chẳng ăn được bao nhiêu, hai đứa là ăn no đầu tiên.
Cơm nhà tự nấu, mỗi món làm đều nhiều, chỉ có thịt trong nồi canh là ít hơn, mỗi người ăn hai miếng giải thèm là cùng.
Cơm canh còn thừa sẽ để dành, đêm nay thức canh giao thừa, nửa đêm đói bụng thì hâm lại ăn tiếp.
Bùi Diệu sớm đã nhịn không nổi, tự đội mũ hổ đầu, trượt khỏi giường sưởi vừa xỏ giày vừa hấp tấp nói: “Cha, đốt pháo đốt pháo đi!”
“Biết rồi, đi thôi.” Bùi Hữu Ngõa lấy giỏ tre từ trên nóc tủ xuống.
Đậu Kim Hoa và Bùi Táo An cũng ra sân xem. Bùi Diệu gan to, hết quả này đến quả khác đều tự mình châm lửa. Cả sân tràn ngập tiếng pháo nổ. Phía sau đàn gà vịt hoảng hốt. Con chó vàng nằm trong góc, vui vẻ gặm một khúc xương nhỏ.
Trước khi ăn, Trần Tri đã cho nó ít lòng gà luộc, cũng coi như cho chó đón tết.