Chương 29

Từ khi sinh ra, hắn chưa từng phải đói bữa nào. Nhà họ Bùi chỉ có một cục vàng duy nhất là hắn, bốn người lớn trong nhà đều tằn tiện dành dụm, lương thực bớt lại đều đổ vào bụng hắn.

Nhờ vậy hắn ăn no, lớn nhanh, trắng trẻo bụ bẫm, cả nhà nhìn mà trong lòng vui như Tết.

Dù vậy, nhà họ Bùi quanh năm suốt tháng cũng chỉ có ba dịp lễ là được thấy món mặn trên bàn cơm. Thường thì phải có khách, hoặc khi trong nhà dư chút tiền, mới dám ra chợ mua nửa cân thịt.

Trẻ con mà, đứa nào chẳng thèm thịt.

Ánh mắt Trường Hạ cũng dừng lại nơi mẹt tre hai con gà mái đã nhổ sạch lông, bị mổ phanh bụng, lớp da vàng nhạt trông trơn bóng.

Bùi Hữu Ngõa lại gϊếŧ xong con vịt, nhổ lông, đốt lửa xong xuôi, cũng mổ bụng phanh ra, đặt cùng trong mẹt tre.

Hắn bưng chậu gỗ đầy lông và máu đi đổ xa, lúc quay về thì thấy Bùi Diệu đang ngồi xổm bên cạnh mẹt, nghịch ngợm chọc đầu gà, bóp cánh gà.

Hắn đi qua phía bếp, dặn hai đứa nhỏ: “Hai đứa nhặt lông gà đẹp để làm chổi lông gà. Mấy cái rách, nhỏ quá thì bỏ đi.”

Bùi Diệu vừa chơi vừa nhặt, thấy một sợi lông đỏ thật đẹp, hắn cầm lên quẹt thử lên má, ngứa ngáy liền bật cười khúc khích, lại thò tay quét sang má Trường Hạ một cái.

Trường Hạ khựng người, cảm giác nhột nhột khiến y đưa tay lên xoa má.

Thấy y đơ ra, Bùi Diệu cười ha hả.

Hắn lại lấy lông quét lên lông mày y, thấy y nhắm mắt, né tránh mà không kêu tiếng nào, hắn bỗng thấy chẳng còn thú vị, bèn rút tay về, tự chơi một mình.

Bùi Hữu Ngõa múc nửa chậu nước ấm, cùng hai đứa nhỏ nhặt lông gà.

Nhặt xong, hắn rửa lông bằng nước ấm, rồi trải lên mẹt tre cũ phơi nắng.

·

Táo đỏ được phủ một lớp kẹo đường trong suốt óng ánh. Khi giơ lên, đúng lúc ánh nắng rọi xuống, lớp kẹo phát ra những tia sáng lấp lánh.

Bùi Diệu ngắm đủ rồi, mới vui vẻ cắn một quả.

“Cốp cốp” lớp kẹo đường vỡ giòn tan trong miệng, táo đỏ ngòn ngọt quyện với vị chua dịu, chua chua ngọt ngọt vừa đúng khẩu vị.

Trường Hạ ngồi trên chiếc ghế nhỏ bên cạnh, học theo Bùi Diệu, cho nguyên quả sơn tra vào miệng. Nếu ăn lớp đường bên ngoài trước, rồi mới ăn quả sơn tra, thì sẽ cảm thấy chua.

Kẹo hồ lô là món mua về từ hôm qua, mỗi xiên có tám quả.

Hôm qua khi đưa cho hai đứa, Trần Tri đã dặn kỹ chỉ được ăn bốn quả, còn lại để dành hôm nay.

Chó vàng lắc lắc đuôi tiến lại gần, mắt dán chặt vào xiên kẹo, đầu lưỡi liếʍ môi, trông như cũng thèm lắm.

Nhưng hai đứa nhỏ chẳng đứa nào để tâm đến nó.

·

Đêm ba mươi.

Trời chưa tối hẳn, buổi chiều đã nghe bên lão Trang Tử vang lên vài tiếng pháo nhất định là nhà nào đó có đứa trẻ nóng lòng không chờ nổi, đem pháo ra đốt trước.

Bùi Diệu lòng như lửa đốt, chỉ hận không thể ngay lập tức chạy ra cửa, đốt hết đống pháo chuột, pháo hai tiếng, để bọn trẻ khác cùng nghe âm thanh náo nhiệt.

Nhưng giỏ tre đựng pháo đặt quá cao, hắn với không tới, chỉ có thể chạy qua chạy lại vào gian đông, đứng ngó lêи đỉиɦ tủ ngắm cái giỏ một lúc.

Mong mãi, ngóng mãi, rốt cuộc hoàng hôn cũng buông xuống.

Mặt trời mờ nhạt đã khuất núi, trời dần tối đen.

Gió bấc từng cơn thổi qua, gào rú lạnh lẽo, nhưng những tiếng pháo giòn tan, chát chúa ngày càng dày đặc, át cả tiếng gió.

Trong bếp lò ánh lửa lập lòe, mùi thịt, mùi đồ ăn bốc lên thơm nức.

Chó vàng quanh quẩn trước cửa bếp.

“Trường Hạ, gọi Bùi Diệu về ăn cơm.” Trần Tri vừa gói bánh chẻo vừa dặn.

Trường Hạ đang nhóm củi dưới bếp, nghe thế liền đứng dậy đi ra.

Ngoài cổng tre không thấy bóng dáng Bùi Diệu, y rẽ trái, chạy vài bước thì nghe tiếng “đùng đoàng” vang lên.

Y theo phản xạ ngẩng đầu, thấy pháo hoa bắn lên giữa màn đêm mờ ảo, lóe sáng rực trên nền trời.

Cổng nhà họ Dương phía đông đã treo đèn l*иg mới, bên trong đã được thắp nến, hắt ánh sáng đỏ xuống đất.

Trong ánh sáng ấy có vài đứa trẻ đang đứng tụ tập.

Trường Hạ không dám lại gần, chỉ đứng từ xa khe khẽ gọi: “Bùi Diệu.”

Bùi Diệu đang cầm một cành củi đang cháy, rướn người châm vào dây pháo dưới đất.

Vừa châm xong, mấy đứa trẻ liền hò hét như khỉ, cười rú nhảy lùi lại phía sau.

Vυ"t đoàng! Pháo chuột nổ tung trên không, cả đám trẻ reo hò vui sướиɠ.

Thấy Bùi Diệu không nghe thấy mình gọi, Trường Hạ đành phải từ trong bóng tối dưới gốc cây bước ra, lại gần nhẹ giọng nói: “Bùi Diệu, a phụ bảo ngươi về ăn cơm.”

Trong mắt người thôn Loan Nhi, y rõ ràng là người ngoài.

Ba đứa nhỏ nhà họ Dương đều quay đầu nhìn sang, khiến chân Trường Hạ cứng đờ, ánh mắt không biết nên đặt vào đâu.

Bùi Diệu chỉ mang theo ba quả pháo chuột, giờ cũng đã đốt hết.

Hắn vẫy vẫy bó đuốc nhỏ trong tay, mũi hít hít vì lạnh: “Ta về đây.”

·

Gian đông nhà họ Bùi hiếm khi được thắp sáng bằng dầu đèn mà không chỉ một ngọn.