Chương 28

Vừa dứt lời liền hiểu ra mọi chuyện.

Trường Hạ hơi hoảng, lắc đầu, lí nhí đáp: “Không khóc.”

Y nghĩ chỉ cần lau khô nước mắt thì sẽ không ai nhận ra.

Cùng với Bùi Diệu lúc này cũng đã trở nên trầm lặng hai người dùng gậy tre khiêng cái mẹt lớn đầy tro từ đáy lò đi ra ngoài.

Hai người trong bếp sững người một lát.

Trần Tri và Đậu Kim Hoa lặng lẽ không nói gì thêm, cúi đầu làm việc.

Như thể chỉ cần nói thêm một câu, sẽ khiến vết sẹo nhỏ bé kia vết sẹo mà Trường Hạ đã cố sức che giấu bị bóc trần.

·

Những ngày áp Tết bận rộn không ngớt.

Ngày hai mươi tám tháng Chạp, Bùi Hữu Ngõa bắt hai con gà mái già, xách ra tiền viện.

Sau khi hắn đi, đám gà trong chuồng mới dần bình tĩnh lại.

Trường Hạ và Bùi Diệu đang đun nước trong bếp.

Trời âm u, mặt trời bị mây che mất, chỉ lộ ra một vòng hào quang mờ nhạt.

Bùi Diệu tai thính, nghe thấy tiếng “cục cục” thấp trầm của gà mái, liền vội chạy ra xem.

“Nước sôi chưa?” Bùi Hữu Ngõa cười hỏi.

“Sôi rồi kìa.” Bùi Diệu liếc nhìn hai con gà bị xách ngược chân.

Bùi Hữu Ngõa vừa thả gà xuống đất, đang định tìm dây cỏ buộc chân.

Nào ngờ hai con gà vẫn chưa bị dọa cho khϊếp vía, vẫy cánh giãy giụa, chạy loạn lên, chui tọt vào khe giữa đống củi và tường đất của phòng chứa củi.

“Gâu gâu!”

Con chó vàng xông tới, sủa inh ỏi về phía khe hẹp.

Nó chui vào, cắn lấy cánh một con gà lôi ra ngoài.

Bùi Hữu Ngõa xoa đầu chó, rồi gỡ con gà khỏi miệng nó.

Nhanh chóng tóm gọn cả hai con gà, trói chặt chân, sau đó hắn đi hậu viện bắt thêm một con vịt béo, cũng buộc chân không cho nhúc nhích.

Chó vàng vẫy đuôi, rõ ràng hưng phấn, ánh mắt nhìn chằm chằm vào đám gà vịt như hổ rình mồi, thỉnh thoảng lại gừ gừ đe dọa từ cổ họng.

Nước dùng để vặt lông gà cần thật sôi, Trường Hạ và Bùi Diệu thì quá nhỏ, tay ngắn, không bưng nổi thau to.

Bùi Hữu Ngõa đành tự tay bưng thau lớn vào bếp múc nước.

Hai khắc đồng hồ trước, phụ thân hắn đã dắt xe lừa, đưa mẫu thân và phu lang lên trấn trên đi chợ Tết.

Hắn ở lại nhà gϊếŧ gà làm vịt.

Trên chợ đông nghịt người, sợ hai đứa nhỏ đi lạc, nên để lại cho hắn trông nom.

Lúc Trần Tri ra cửa, Bùi Diệu vừa ôm chân phụ thân vừa gào khóc đòi theo đi phiên chợ.

Cuối cùng Trần Tri phải hứa mang kẹo hồ lô về, mới dỗ được hắn buông chân ra.

Pha xong nước nóng để nhúng lông gà, Bùi Hữu Ngõa đặt cái gáo hồ lô xuống, quay sang bảo Trường Hạ: “Đổ thêm nước vào nồi, nhóm lửa dưới bếp mạnh lên chút nữa, nấu thêm một mẻ. Còn con vịt chưa làm.”

“Vâng.” Trường Hạ gật đầu.

Bên cạnh bếp có một chum nước cao cỡ nửa người, nàng dùng gáo múc thêm nước đổ vào nồi lớn.

Bùi Hữu Ngõa bưng chậu gỗ ra sân, rồi quay vào nhà bếp lấy một chiếc bát lớn, đổ vào ít nước sạch.

Hắn nhổ sạch lông cổ gà, sau đó dứt khoát cắt một nhát cho máu chảy xuống bát.

Bùi Diệu ngồi xổm bên cạnh, đôi mắt to chớp chớp, trên mặt không hề có chút sợ hãi nào.

Gϊếŧ gà thì có thịt ăn, hắn mừng còn không kịp!

Trong nồi vốn đã có nước nóng, Trường Hạ nhóm lửa nhiều, củi cháy rừng rực, chưa kịp dịu xuống. Y nghe tiếng chó sủa gà bay ngoài sân, không kìm được đứng ở cửa bếp ngó ra.

Bùi Hữu Ngõa quen tay gϊếŧ gà, động tác nhanh nhẹn. Cắt tiết xong hai con gà mái, hắn bỏ vào chậu nước nóng nhúng lông.

Khi bắt đầu nhổ lông, Bùi Diệu cũng chạy lại gần, giọng non nớt vang lên: “Cha ơi, để con giúp!”

Bùi Hữu Ngõa bật cười, không ngăn cản.

Nước nóng quá, Bùi Diệu rụt tay lại, nhưng đầu óc lanh lợi, biết chọn chỗ nước nguội hơn để nhổ nhanh vài nhúm lông.

Đôi tay mũm mĩm của hắn bận rộn hết phần thiên hạ, tuy hơi loạn nhưng vẫn khá khéo.

Khi nhổ lông xong, Trường Hạ nghe dặn liền rút từ bếp ra một cây củi đang cháy.

Bùi Hữu Ngõa nhận lấy, dùng lửa đốt sạch những sợi lông tơ li ti còn sót lại trên da gà.

“Cha ơi, khi nào mới được ăn thịt vậy?” Bùi Diệu nuốt nước bọt hỏi.

Biết con thèm ăn, Bùi Hữu Ngõa nói: “Đêm ba mươi làm mấy món, sắp rồi, ngủ hai đêm nữa là tới.”

Vài năm gần đây, đêm ba mươi Tết nhà họ cũng nấu vài món cho tử tế.

Hồi trước nghèo, đồ ăn ngon chỉ có chút ít, nói gì đến mấy món lớn, Tết chỉ luộc ít bánh chay là xong.

Khi ấy, gϊếŧ một con gà là để dành đãi khách, nếu không thì Tết to đầu cũng không có nổi miếng thịt cho ra hồn, cả nhà đều thấy mất mặt.

Gà vịt đã gϊếŧ xong thì chặt thành miếng, nấu cùng rau, hoặc thêm nước hầm canh, ăn dần được hai ba bữa.

Gà nguyên con, vịt nguyên con bày lên bàn trông đẹp thật, nhưng trừ mấy nhà khá giả, dân làm ruộng đâu dám phung phí như thế. Một hai con gà vịt mà qua được cái Tết là tốt lắm rồi.

Nghe nói còn hai ngày nữa là được ăn thịt, Bùi Diệu lại nuốt ực một cái.