Chương 24

“Hai đứa hiện tại còn nhỏ, mấy chuyện đó còn xa lắm. Ngươi chỉ cần nhớ kỹ, giờ phải gọi Trường Hạ là ca ca.”

Trường Hạ quay sang nhìn Bùi Diệu.

Bùi Diệu ngẩng đầu, lớp mỡ hai cằm giãn ra, hắn nghiêm túc quan sát Trường Hạ một hồi. Dù phụ thân đã nói bao nhiêu điều nào là “phu lang”, “đồng dưỡng tức phụ”... hắn vẫn mù mờ chẳng hiểu gì, trong lòng cũng thấy rối bời, bĩu môi tỏ vẻ không cam lòng gọi Trường Hạ là ca ca.

Nếu là ca ca tỉ tỉ bên họ hàng, hắn xưa nay chưa từng cãi, ai kêu thì kêu. Nhưng Trường Hạ thì... sáng nay hắn còn gọi người ta là ca ca, giờ tự dưng vì phụ thân thành a phụ của người ta, tổ mẫu cũng biến thành tổ mẫu người ta, hắn thấy hơi khó chịu.

Thấy con trai bắt đầu bướng bỉnh, Trần Tri cũng không ép: “Thôi được rồi, ra sân chơi đi, nhưng không được chạy loạn.”

Bùi Diệu vơ lấy một nắm hạt dưa, thoắt cái đã chạy vọt ra ngoài. Chơi được một lúc là vui vẻ quên sạch lời dặn, mấy chuyện phu lang phu tử gì đó, còn lâu mới lọt được vào đầu hắn không bằng chơi sướиɠ hơn!

·

Giờ Thân, mặt trời vẫn còn sáng rực rỡ trên trời, chỉ là nắng không còn gay gắt như trưa nữa.

Than trong phòng tây chưa từng tắt, giường đất cũng luôn được hâm nóng. Bùi Hữu Ngõa đang tắm trong nhà, Trần Tri đứng sau kỳ lưng cho hắn.

Bùi Diệu đang chơi ngoài sân, con chó vàng chuồn mất từ lúc nào, hắn không tìm thấy, đành nhặt một cây gậy đi gõ đông gõ tây khắp nơi.

Đậu Kim Hoa ngồi dưới nắng giặt đồ, tay nắm chày đập đồ giặt trên tảng đá, thi thoảng lại vung tay hất quần áo lật mặt.

Trường Hạ không biết nên làm gì, luống cuống một hồi, rồi rụt rè ngồi xổm bên cạnh Đậu Kim Hoa, đưa ngọc tảo châu cho bà.

Ngồi một lát, lấy lại tinh thần, ánh mắt Trường Hạ bắt đầu lướt quanh cái sân vẫn còn xa lạ này. Trông thấy trên bậu cửa sổ nhà bếp có một cây chày giặt khác, y bèn lấy xuống, vớt lên một cái quần ướt lạnh trong thau, ngồi sang bên kia phiến đá lớn, học theo bà Đậu bắt đầu đập giặt.

Tuy nhỏ người, sức không mạnh, nhưng động tác tay của y rất thuần thục. Chỉ cần nhìn cũng biết trước kia ở nhà từng làm qua việc này rồi. Đậu Kim Hoa kéo một gốc cây thấp lại gần, bảo: “Ngồi xuống mà giặt.”

Khúc gốc cây ấy hiển nhiên đã dùng từ lâu, mặt cắt bằng phẳng nhẵn mịn. Trường Hạ ngồi lên, tay nghiền nát hai viên ngọc tảo châu, đập giặt cùng với y phục.

Chỉ là sức y yếu, quần áo giặt chưa sạch kỹ, Đậu Kim Hoa lại phải giặt thêm một lần nữa cho sạch.

Một già một trẻ ngồi dưới nắng, không ai nói gì nhiều.

Trường Hạ cúi thấp đầu, sau gáy lộ ra một khoảng, bị nắng chiếu mà nóng lên. Y ngồi bên cạnh Đậu Kim Hoa, không cần nói chuyện, cũng không cần cố nghĩ xem nên chơi gì, tâm trạng bồn chồn trong l*иg ngực dường như tìm được chốn neo đậu, cuối cùng cũng yên ổn được một lát.

Quần áo giặt xong, được treo lên giá phơi nắng. Trần Tri từ trong phòng bước ra, lại xách thêm một thùng nước nóng vào trong. Hắn không tắm, nhưng trán lấm tấm mồ hôi kỳ lưng cho hai người liền một lúc cũng mệt lắm rồi.

Bùi Hữu Ngõa khác hẳn với Trường Hạ, da dày thịt thô, người lại bẩn, phải ra tay mạnh hơn một chút mới sạch, kỳ đến mức Trần Tri thở không ra hơi.

Tắm xong, đầu tóc cũng gội sạch. Bùi Hữu Ngõa còn dùng dao cạo cạo râu, những sợi râu cứng cáp xù xì bị cạo sạch, gương mặt trở nên sáng sủa hẳn ra.

Nhà họ Bùi không ai xấu, Bùi Hữu Ngõa và Trần Tri tuy chẳng thể gọi là tuấn tú, nhưng cũng đoan chính dễ nhìn. Con trai họ Bùi Diệu chỉ giống hai người được hai ba phần, còn lại ngũ quan rõ ràng khôi ngô hơn hẳn. Nếu nói hắn giống ai, thì chỉ có thể nói hắn giống chính hắn thôi.

Thay bộ y phục không còn miếng vá nào, Bùi Hữu Ngõa xách theo một vò rượu đυ.c, sảng khoái đi ra cửa, định qua lão Trang Tử tìm người uống hai chén.

Bùi Diệu đang chơi ngoài sân, gò má trắng nõn đỏ ửng cả lên, nhìn vào chỉ thấy muốn véo một cái. Thấy Trường Hạ, bước chân của hắn khựng lại.

Trường Hạ là song nhi, lúc trên đường thì bất tiện, nhưng giờ đã về đến nhà, giao cho phu lang và mẫu thân chăm sóc là thỏa đáng nhất. Còn chuyện dạy dỗ hay quan tâm, hắn không nhúng tay vào, cũng chẳng rành khoản ấy.

Bùi Hữu Ngõa nghĩ nghĩ, vẫn dặn dò vài câu: “Ở nhà phải nghe lời tổ mẫu với a phụ, về sau đây chính là nhà của ngươi. Mai nếu muốn chơi thì bảo Bùi Diệu dắt đi tìm bọn nhỏ trong thôn.”

“Biết rồi.” Trường Hạ ngẩn người gật đầu, lại rụt rè nói thêm: “Phụ thân.”

Thấy y cuối cùng cũng chịu mở miệng, Bùi Hữu Ngõa yên tâm hẳn.

Trời xanh đến mức trong vắt, từng khối mây bồng bềnh như bông, sân lớn rộng rãi ngập tràn ánh nắng.

Bên dưới chân là nền đất vàng chắc nịch, không còn tiếng lộc cộc của xe lừa, cũng chẳng còn những ngày rong ruổi không yên.