Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Chàng Dâu Nhỏ Nhà Họ Bùi

Chương 21

« Chương TrướcChương Tiếp »
Đầu năm thường kiêng không đυ.ng kim chỉ, đợi ra Giêng, trời cũng ấm dần, giày bông chắc cũng ít cần đến. Chi bằng mua luôn hai đôi, giặt sạch, đến Tết có đôi sạch sẽ mà đi.

Đậu Kim Hoa ngẩn ngơ nhìn mẫu giày, tuy bà ít nói, nhưng hiểu rõ ý của Trần Tri. Đã mang con người ta về rồi, không thể để nó lôi thôi lếch thếch ra đường gặp người ta được. Nhất định phải ăn mặc tươm tất, sạch sẽ, mới coi cho ra dáng.

“Nãi! Con đói quá!” Ngoài cửa sổ vang lên tiếng gọi non nớt nhưng đầy khí lực, ngây thơ hồn nhiên.

Bùi Táo An chẻ được một mớ củi, thấy đủ dùng rồi thì cầm theo cây cào sắt và chổi, định dọn dẹp góc tường, dẹp bớt mấy thứ lặt vặt như gạch đá, cọc gỗ, chiếu rách, sẵn tiện san lại mặt đất cho phẳng.

Nghe cháu trai gọi đói, khuôn mặt đầy nếp nhăn của ông nở nụ cười hiền hậu.

Hai vợ chồng già là người ít nói, chất phác, tầm thường, mà vất vả lắm mới có được một đứa cháu đích tôn, dĩ nhiên là quý như trứng mỏng.

Đậu Kim Hoa vội vàng cất mẫu giày vào chỗ cẩn thận, dặn Trường Hạ cứ ngồi yên trên giường đừng chạy lung tung, vừa đi về phía bếp vừa nói: “Sắp tới giờ cơm rồi, sao chút xíu cũng không đợi được, nãi nãi luộc cho ngươi quả trứng ăn lót dạ.”

Con chó vàng cuối cùng cũng được yên thân, nằm dài dưới nắng.

Trên trán nó bị ai đó dùng than vẽ nguệch ngoạc một chữ “Vương” xiêu xiêu vẹo vẹo, mắt nó đờ đẫn, chẳng khác gì vừa chạy mấy dặm đường, trông thiểu não không để đâu cho hết.

“Nãi có để bánh gạo trên bàn trong phòng, ngươi ăn một cái trước, không được ăn nhiều, lát nữa còn phải ăn cơm.” Đậu Kim Hoa vừa nói vừa vào bếp, rút chìa khóa trong ngực ra mở tủ bát. Tầng trên có một hũ nhỏ bằng gốm đen, bà mở nắp, móc ra một quả trứng.

Còn chưa kịp khóa tủ lại, bà chợt nhớ trong nhà không chỉ có một đứa trẻ.

Trời lạnh, gà mái ít đẻ trứng, đặc biệt vào mùa Đông thì càng hiếm. Số trứng trong hũ ấy, ngoài việc mỗi vài hôm luộc cho Bùi Diệu ăn một quả, còn phải để dành đón Tết.

Có lúc liên tiếp vài ngày nắng ấm mới mò được một hai quả trong ổ gà, một quả ăn rồi là mất một. Mà nếu chia đôi cho hai đứa, e là Bùi Diệu sẽ làm ầm lên mất.

Huống hồ đứa cháu đích tôn này ăn khỏe, lớn nhanh, bà nhìn mà cũng vui lòng. Chỉ ăn nửa quả thôi đã thấy xót ruột rồi.

Tân tức phụ mới vừa bước qua cửa, tân phu lang mới vào nhà, thế nào cũng phải được ăn một bữa cơm tử tế. Trường Hạ tuy nhỏ, nhưng cũng chẳng khác nào kẻ mới vào cửa, sau này còn phải làm cháu dâu nhà họ. Nghĩ vậy, Đậu Kim Hoa lại thò tay vào hũ đen, móc thêm một quả trứng gà ra.

Lúc bà luộc trứng, Bùi Diệu đã sớm chạy vào gian đông, vớ lấy hai khối bánh gạo, vừa nhai vừa nhớ đến ca ca nhỏ đột nhiên xuất hiện sáng nay. Phụ thân không cho hắn vào phòng, bảo ca ca phải tắm rửa, hắn không được nhìn.

Bùi Diệu miệng nhồm nhoàm nhai bánh gạo, má thịt phúng phính như hai bánh bao. Sáng nay hắn với Trường Hạ cùng tỉnh dậy, vốn định rủ chơi chung, nhưng Trường Hạ ngây ngây ngốc ngốc, cái gì cũng không hiểu, chỉ biết ngước mắt nhìn phụ thân hắn, thế là hắn cũng thôi ý định vào tìm chơi.

Trời oi bức, hắn nóng đến mức phải tháo luôn cái mũ đầu hổ trên đầu, rồi ngồi phịch xuống ghế cạnh con chó vàng. Hắn ngồi chờ ăn trứng, chẳng thèm liếc lấy một cái mà cũng không phát hiện con chó vàng đang thui thủi trượt sang bên, dáng vẻ chán chường héo hon.

Mặt trời sáng rực, ngồi trong nắng mà không khỏi phải híp mắt. Đến khi bị phơi nắng đến nóng bừng cả người, Đậu Kim Hoa đành lùi vào trong sảnh, tránh khỏi ánh nắng gắt gỏng ngoài sân.

Cửa sổ phòng tây vẫn đóng kín. Trường Hạ đã gội đầu, ngồi bên bếp than vụng về lau tóc bằng khăn vải. Nàng nghiêng người, cố gắng để đầu mình hướng thẳng vào luồng nhiệt bốc lên từ lò than. Nàng im lặng, đầu tóc vẫn còn ướt sũng, chẳng tiện ra ngoài. "Phụ thân" dặn phải hong lửa, thì nàng cứ ngồi hong lửa.

Cơm trưa cũng đã dùng xong rồi. Cũng như những ngày dọc đường, nàng đã ăn no, không còn phải ôm bụng đói nữa. Thậm chí, trước bữa còn được ăn một quả trứng.

Trứng gà là thứ mà chỉ nhà người ta mới có thể ăn được. Nàng nhiều lắm cũng chỉ dám liếc mắt một cái. Có khi hồi còn nhỏ từng được ăn, nhưng đã chẳng nhớ nổi vị ra sao.

“Ha!” Bùi Diệu ngồi chơi trên giường đất, tay cầm một cây trúc ngắn, vung qua vung lại, miệng thì hét oang oang như thể ra trận.

Trần Tri ngồi bên mép giường sửa y phục, là bộ cũ của hắn, phải tháo ra, cắt lại, ít nhất cũng mất vài hôm mới xong. Hắn khó chịu vì con trai ồn ào, miệng không ngừng than thở: “Đi chỗ khác chơi! Cẩn thận ta cầm kim đâm cho giờ! Cái gậy trong tay ngươi mà múa loạn nữa, đánh trúng ta thì khỏi mơ giữ được nó!”

Bùi Diệu rất hiểu chuyện, phình bụng nhảy cái "phịch" xuống, nhưng cũng chẳng đi xa lắm, lại tưng tưng thêm hai cái nữa.
« Chương TrướcChương Tiếp »