Bùi Hữu Ngõa thở dài khe khẽ: “Có được một đứa dâu nuôi từ bé, sau này Diệu nhi lớn, mười sáu mười bảy là thành thân được, chẳng vướng bận gì.”
Nói như vậy cũng có lý. Trần Tri nghĩ ngợi một lát, cuối cùng cũng thở dài theo.
Nhà họ Bùi chẳng phải hộ giàu có tiếng trong thôn, không nói đến những năm trước, dạo gần đây đã đỡ hơn phần nào. Mùa đông đủ củi đốt, còn có thể mua bông làm áo ấm. Dù vẫn phải tính toán chắt chiu, nhưng so với cảnh nghèo túng của nhà họ Giang, vẫn còn khá hơn nhiều.
Bùi Hữu Ngõa năm nay đã hai mươi chín, Trần Tri nhỏ hơn hai tuổi, là người hắn cưới năm hắn hai mươi hai. Trần Tri là một phu lang, vốn khó sinh nở hơn phụ nữ, mãi hai năm sau thành thân mới có thai. Đứa đầu sinh được Bùi Diệu, nuôi nấng cũng tạm ổn, chỉ là năm kia sẩy thai, đến năm nay thân thể mới khá lên.
Nhà họ Bùi đơn đinh, từ đời ông nội đến đời hắn, ba đời đều chỉ có một đứa con trai chống đỡ. Ngày trước nhà nghèo không cưới nổi vợ, thành ra toàn là nam nhân độc thân già, bị người đời chê cười. Ngay cả cha mẹ hắn cũng phải chịu không ít uất ức vì thế.
Trong thôn Loan Nhi, họ Bùi chiếm đến một nửa. Nhà hắn tuy ít người, nhưng thân thích đồng tộc trong làng vẫn còn, vẫn qua lại bình thường. Ngoài chuyện bị đám người lắm lời gièm pha đôi câu, cũng không bị bắt nạt gì nhiều.
Chỉ là không có chú bác anh em thân thiết, lại nghèo, nên dù sao cũng hơi xa cách.
Sau này nhờ vào bên ngoại của mẹ hắn, mùa đông rảnh rỗi, hắn theo Triệu Liên Hưng đi buôn, còn ngày thường thì chăm chỉ làm ruộng, đào thuốc, đốn củi, đánh cá. Rảnh rỗi lại ra bến tàu trên trấn kiếm việc.
Tích góp mãi mới cưới được phu lang, từ đó cuộc sống mới dần suôn sẻ.
Hắn từng bị chê cười, không muốn con trai mình sau này cũng chịu cảnh ấy. Giờ đã sớm tìm được dâu nhỏ, lòng Bùi Hữu Ngõa yên tâm hơn hẳn.
Mặt trời xuyên qua giấy cửa sổ, ánh nắng tràn hơn nửa mặt giường đất. Đã gần tới giờ trưa.
Trong phòng không chỉ đốt giường đất, mà còn đặt hai chậu than đang cháy đỏ rực, cửa nẻo đóng chặt, ấm áp như mùa xuân.
Trần Tri đang tắm rửa cho Trường Hạ.
Trường Hạ đã ngâm mình trong thùng tắm được một lúc, cả người trần như nhộng, ngoại trừ cái đầu thì toàn thân đều rúc trong làn nước nóng hổi, cũng không thấy rét mấy. Y rất rụt rè, tay chân co ro thu lại.
Ngoài sân, con chó vàng sủa vang ăng ẳng. Sáng sớm mở cửa đã tháo dây cho nó chạy nhảy, ai ngờ chưa kịp lao ra khỏi cổng thì đã bị Bùi Diệu bắt gặp.
Trần Tri lúc ấy đang đứng trong phòng, cách cửa sổ mà răn dạy con trai: “Thằng quỷ nhỏ, buông con chó ra! Bớt túm đuôi chó lại! Còn nữa, hôm nay cấm ra ngoài chơi! Mà dám ló đầu khỏi cổng là về đây xem ta có lột da ngươi không!”
Bình thường đi chơi cũng chẳng sao, nhưng hôm nay thì khác. Bùi Hữu Ngõa vừa mới về nhà, phải ngoan ngoãn ở nhà để cha còn nhìn thấy mặt.
Theo thường lệ, ngày hôm sau khi Bùi Hữu Ngõa về, luôn phải tắm rửa thay đồ, ăn mặc gọn gàng rồi mới ra ngoài làng đi lại. Nhưng năm nay có đưa Trường Hạ về, đứa nhỏ thể trạng yếu, phải tranh thủ lúc nắng gắt giữa trưa mà tắm rửa mới phải lẽ.
Giữa mùa đông giá lạnh, cho dù trưa có nắng ấm mấy thì tắm rửa vẫn là chuyện chẳng dễ dàng gì, nhất là với trẻ con. Song sáng nay vừa nhìn qua đã thấy quần áo Trường Hạ bẩn thỉu, người đầy bụi đất, đường xa mệt nhọc, không tắm quả thật không được.
Thùng tắm được đặt gần giường đất, nhưng không sát vào, để phòng nước văng ra làm ướt giường, lại phải đốt thêm củi hong khô, tốn công tốn của.
Người lớn thì dẫu sao cũng chịu lạnh giỏi hơn trẻ nhỏ, nhưng vì chưa kịp tắm rửa, Bùi Hữu Ngõa cũng chẳng muốn mang bộ dạng nhếch nhác mà lượn quanh làng, dễ bị chê cười, lòng cũng không thoải mái. Hắn không ngồi yên nổi, trời vừa nắng lên là liền lên núi chặt củi.
Bùi Táo An ở ngoài sân chẻ củi, thấy chó vàng chỉ bị túm đuôi mà không bị bứt lông, đợi đến khi Bùi Diệu buông tay, chó vàng cũng không bỏ chạy. Phu lang dạy con, hắn không xen vào, chỉ lo làm việc của mình.
Đợi mãi không nghe tiếng chó tru thảm thiết nữa, Trần Tri mới yên tâm quay vào, đưa tay xoa lên lưng Trường Hạ. Thấy da dẻ mềm ra, mồ hôi bẩn cũng trồi lên, liền lấy xơ mướp nhúng vào nước nóng, nói: “Lưng ngâm thêm lát nữa, ta kỳ cho ngươi cánh tay với cổ trước.”
Hắn nói là nói vậy, nhưng tay làm rất mau, chẳng đợi Trường Hạ kịp phản ứng, đã túm lấy cánh tay phải y từ dưới nước kéo lên, dùng xơ mướp chà tới tấp.
Có hơi đau, Trường Hạ theo phản xạ rụt tay lại.
Trần Tri đã đoán trước, tay giữ chặt không buông. Khi tắm cho Bùi Diệu, hắn thường chửi om sòm, nếu đứa nhỏ mà quẫy thì hắn lập tức đập cho hai cái vào lưng. Nhưng với Trường Hạ thì chưa quen, hắn không nói nhiều, chỉ thấy người đứa nhỏ quá bẩn, nhịn không được nên kỳ cọ lâu hơn chút.