Chương 17

Trong khoảnh khắc ấy, con chó im bặt, vẫy đuôi rên ư ử lấy lòng, trong nhà tranh cũng có thêm nhiều tiếng động.

Nghe thấy tiếng con trai, bà cụ nhà họ Bùi vội vàng ngồi dậy, hướng ra cửa sổ gọi: "Hữu Ngõa?"

Bùi Táo An cha của Bùi Hữu Ngõa đã khoác áo từ sớm, chân xỏ dép, vội vã ra mở cổng.

Còn ở gian nhà phía tây, Trần Tri nghe thấy động tĩnh, cũng cuống quýt từ giường sưởi nhảy xuống, vừa mở cửa, gió lạnh đã ào ào ập vào, hắn liền vội đóng cửa lại, chạy nhanh ra ngoài hai bước, hô lớn: "Hữu Ngõa?"

"Là ta đây."

Bùi Hữu Ngõa dắt xe lừa vào sân.

Lão Bùi Táo An thấy con trai trở về, gió bụi đầy mình, nhưng may mắn không hao tổn tay chân, trong lòng mới thật sự yên ổn, bao lo lắng lập tức tan biến.

Nhưng vừa nhìn thấy trên xe có một đứa nhỏ ngồi lặng thinh không lên tiếng, Bùi Táo An liền giật mình.

Trong bụng chẳng hề phòng bị, trời lại tối, không thấy rõ mặt, ông suýt tưởng là thứ gì quỷ quái, mí mắt giật liên hồi, cả người rùng mình, bất giác rít một tiếng.

Trần Tri cũng sợ đến choáng váng, giọng run rẩy, lắp bắp hỏi: "Trên... trên xe... có một đứa nhỏ?!"

Vì vội vàng về nhà nên cũng chưa kịp nói gì đến chuyện của Trường Hạ. Lúc thấy hai người bị dọa đến sợ tái mặt, Bùi Hữu Ngõa quả thực không đoán được chuyện lại thành ra thế, liền bật cười: “Vào nhà rồi nói, vào nhà hẵng nói.”

Con lừa được tháo dây, không còn phải gồng gánh gì nữa, nó dường như cũng nhận ra được hơi thở quen thuộc, bèn ngoan ngoãn bước vào chuồng súc vật trải đầy rơm khô, nằm xuống nghỉ ngơi an ổn.

Cột lừa xong, tiết trời đêm đông giá buốt, lạnh đến mức đỉnh đầu tê dại như bị đông thành băng, Bùi Táo An vội vàng từ sân sau bước vào.

Trong nhà giữa đã thắp lên một ngọn đèn dầu, Trường Hạ đứng nép bên cạnh Bùi Hữu Ngõa, trong lòng bồn chồn bất an, chỉ biết đi theo hắn.

Trần Tri đặt bọc hành lý lên bàn, sờ tay vào ấm trà, trà đã nguội lạnh, vừa đi ra vừa nói: “Ta đi đun nước đây. Trên đường có ăn uống gì chưa?”

Bùi Hữu Ngõa vừa ngồi xuống ghế nghỉ chân, tiện tay kéo thêm một cái ghế gỗ cho Trường Hạ, gật đầu đáp: “Có ăn một bữa ở trấn rồi mới quay về, không cần nấu nướng gì nữa. Ngươi đun nhiều nước chút, lát nữa ta uống chén trà xong còn ngâm chân cho giãn gân cốt.”

Bùi Táo An đẩy cửa bước vào nhà giữa, ánh mắt lập tức rơi xuống người Trường Hạ. Lúc nãy cột lừa ngoài chuồng, ông đã thấy nghi nghi, giờ càng thêm xác thực mang cả một đứa nhỏ về là sao?

Bùi Hữu Ngõa móc từ ngực áo ra một cái túi nhỏ, lấy từ trong đó ra một tờ hôn thư, nói: “Đây là Trường Hạ, vợ hứa hôn mà ta cưới cho thằng nhỏ Bùi Diệu.”

…Hả?

Ông cụ nhà họ Bùi sửng sốt trong chốc lát, sau đó gãi đầu, há miệng mà không thốt nổi lời nào.

Trần Tri cũng bị câu đó nện cho choáng váng đầu óc, suýt quên cả chuyện đun nước, đứng sững tại chỗ không biết phải làm gì.

Bà cụ nhà họ Bùi Đậu Kim Hoa vừa mặc áo ấm bước ra khỏi phòng, cũng vừa khéo nghe được câu đó, ánh mắt bà cũng mông lung chẳng khác gì hai người kia.

Cả nhà họ Bùi loay hoay bận rộn một hồi, mà khổ nỗi ai cũng mù chữ, tờ hôn thư bị mỗi người cầm lên lật đi lật lại xem mấy lượt, nhưng cũng chẳng ai nhìn ra manh mối gì.

Bùi Hữu Ngõa bèn chỉ từng người, để Trường Hạ nhận mặt: “Đây là ông nội ngươi, đây là bà nội, đây là cha ngươi, Bùi Diệu đang ngủ rồi, muốn chơi muốn đùa gì cũng phải đợi mai thằng ranh con đó tỉnh dậy, ta bảo nó dắt ngươi đi loanh quanh.”

Trường Hạ nhút nhát, “cha” đã nói sao thì chính là vậy, ngoan ngoãn gọi từng người một.

Một đứa nhỏ lớn thế này, lại có cả hôn thư viết đàng hoàng, chắc chắn không thể là không mất tiền mua. Bùi Táo An hỏi: “Tốn bao nhiêu?”

Bùi Hữu Ngõa nhìn Trường Hạ một cái, rồi liếc sang ông già nhà mình, không nói tiếng nào.

Bùi Táo An cũng trầm mặc theo, trong lòng tự nhủ đúng là cái miệng mình lắm chuyện thật.

Đậu Kim Hoa ngồi bên cạnh vốn định ngồi xuống nói chuyện với con trai, nhưng thấy Trường Hạ ngồi ngay bên mình thì cũng đành ngậm miệng. Mái tóc bà đã điểm bạc, mắt cũng không còn tinh tường, ngọn đèn dầu trong nhà lại mờ nhạt, bà nheo mắt nhìn một lúc lâu cũng chẳng thấy rõ gương mặt thằng nhỏ, chỉ thấy thằng bé gầy yếu, xanh xao.

“Bao nhiêu tuổi rồi?” Đậu Kim Hoa hỏi.

Giọng bà từ tốn, hiền hậu, chẳng có nửa phần chua ngoa cay nghiệt, cứ như đang trò chuyện trong nhà.

Trường Hạ đáp khẽ: “Tám tuổi.”

Tám tuổi? Nhìn sao mà chẳng thấy lớn. So với thằng nhãi nhà bà là Bùi Diệu mới có năm tuổi, vậy mà cái thân hình ục ịch thịt kia còn cao hơn Trường Hạ.

Bà nghĩ thầm trong bụng, rồi lại nhớ ra Bùi Diệu đúng là thuộc hàng cao to so với đám nhỏ cùng lứa.

Trẻ con ăn không đủ, gầy gò, lùn tịt cũng không phải chuyện lạ.