Đọc xong, chủ nhà trả lại hôn thư, hoàn toàn yên tâm.
Hai người đầu bếp khiêng đồ vào bếp, vội vàng vo gạo, thái rau, những người khác nhóm lửa bắc nồi, ai nấy đều tất bật.
Mấy đứa nhỏ trong nhà chủ thấy lạ, đứa gan to chạy ra vây xem, đứa nhát gan thì chỉ dám thò đầu ra từ sau rèm bông.
Trường Hạ đi theo Bùi Hữu Ngõa, y rất ít nói, dù thấy mấy đứa bé cùng tuổi cũng chẳng buồn bắt chuyện, lại càng không nghĩ tới chuyện chạy đến chơi cùng.
Ngoài trời tuyết rơi gió lớn, vào phòng rồi, y giẫm mạnh xuống đất cho tan cơn tê nơi chân, mới cảm thấy bàn chân đã tê cóng.
Một số đồ đạc cần chuyển vào trong, nếu để trên xe sẽ bị tuyết phủ ướt hết.
Trước khi ra ngoài, Bùi Hữu Ngõa bảo Trường Hạ leo lên giường sưởi, đắp chăn cho kín rồi dặn: “Ngươi nằm đây cho ấm, lát nữa sẽ có nước nóng uống, cũng có cơm ăn.”
Trường Hạ khẽ gật đầu, ngoan ngoãn cuộn mình ở góc giường.
Bên ngoài trời ngày càng âm u, cửa nẻo đóng chặt, thân lại được bọc trong chăn bông cũ nhưng còn khá dày, tay chân thân mình Trường Hạ dần dần có chút hơi ấm. Nghe tiếng trẻ con đùa nghịch, y cụp mắt xuống, xoa xoa gương mặt vẫn còn lạnh buốt.
Bùi Hữu Ngõa cùng mấy nam nhân thay phiên nhau mang sọt trúc, bọc đồ và cả những chiếc l*иg đèn chưa bán hết từ trên xe vào. Lừa và la có thể được nhốt dưới mái rơm, còn xe gỗ thì đành để tạm ngoài sân.
L*иg đèn rốt cuộc cũng là thứ dán bằng giấy, chồng chất trên xe, nếu để tuyết rơi cả đêm, bị ướt rồi ép sập thì quá phí. Trường Hạ nhìn thấy mấy chiếc l*иg đèn hoa được mang vào nhà, màu sắc sặc sỡ, mỗi cái mỗi vẻ, ánh mắt y dừng lại rất lâu trên đó.
Không bao lâu sau, Bùi Hữu Ngõa xách ấm trà, mang theo một chồng bát bước vào, trước tiên chia cho Trường Hạ nửa bát nước nóng, bảo y cứ ngồi trên giường sưởi mà uống.
Mấy người nam nhân ngồi dọc mép giường, vừa uống vừa tán gẫu vài câu chuyện phiếm. Đám này toàn là những đại hán thô kệch, thật chẳng có gì để nói với một đứa trẻ như Trường Hạ, cùng lắm là khi ăn uống thì để ý chăm nom chút đỉnh. Còn chơi đùa thì khỏi nghĩ tới, bọn họ bận lắm, vừa phải đi đường, vừa phải rao bán khắp các thôn xóm.
Đặc biệt là hôm qua đã sang tháng Chạp, dọc đường vừa bán vừa trở về, dù có nhanh thì cũng phải mất hơn nửa tháng. Mỗi lần đến thôn làng nào, Bùi Hữu Ngõa đều chỉ bảo Trường Hạ đi theo sát mình, không cho y chơi với đám trẻ cùng trang lứa. Một là sợ Trường Hạ ham chơi mà đi lạc, hai là hắn đã bỏ ra hai lạng rưỡi bạc, vất vả mới tìm được tiểu tức phụ cho con trai, đành phải cẩn thận một chút.
Muốn chơi thì chờ về đến Loan Nhi thôn, trong thôn trẻ con đầy rẫy, lúc ấy muốn chơi sao cũng được.
Lúc ăn cơm thì trời đã tối hẳn, gió bên ngoài thổi vù vù, trong phòng trên bàn giường sưởi chỉ thắp một cây nến, dưới ánh lửa chập chờn, ai nấy đều cúi đầu, bưng bát húp lấy húp để.
Mỗi người một bát cháo gạo loãng, hai chiếc màn thầu cứng, ăn kèm với một chậu nhỏ cải thảo ninh nhừ. Trường Hạ ngồi trước bàn giường sưởi, là chỗ Bùi Hữu Ngõa cố tình chừa cho y. Y thực sự đã đói, tay cầm màn thầu, cẩn thận gắp một lá cải nhỏ.
Biết y nhút nhát, ăn chậm, lại không dám tự tiện động đũa trước mặt người lớn, Bùi Hữu Ngõa bèn chủ động gắp cho y hai đũa lớn cải thảo bỏ vào bát cháo.
Mấy người này quen chạy đường xa, bụng dạ cũng đói meo, ăn uống vội vàng, Trường Hạ ăn được mấy miếng thì trong chậu đã sạch trơn. Cải thảo đã có vị mặn, trộn lẫn với cháo loãng cũng có thể ăn cùng màn thầu.
Trường Hạ chỉ có một chiếc màn thầu thô, nhưng với y đã là quá đủ, thêm một bát cháo nóng hôi hổi, vớt được vài hạt cơm mềm nhũn.
Y không hiểu "tiểu tức phụ" nghĩa là gì, mơ mơ hồ hồ, trong lòng đầy bất an. Thế nhưng ba ngày qua tuy phải chạy đường xa, lắc lư mệt nhọc, nhưng mỗi bữa đều được ăn no, buổi tối nằm ngủ không còn thấy bụng trống rỗng, so với trước kia đã dễ chịu hơn nhiều.
Điều này lại càng khiến y không hiểu, tâm trí hỗn loạn thêm. Như bầu trời ngoài kia âm u mù mịt, gió tuyết tràn ngập, mọi thứ đều không rõ ràng, mơ hồ như trong giấc mộng.
Cơm nước xong xuôi, mấy người nông dân cũng không câu nệ, cứ thế mà lăn ra ngủ. Trường Hạ nằm ngủ phía bên trái, sát tường, Bùi Hữu Ngõa không nằm cạnh y, giữa hai người có đặt một chiếc áo khoác cuộn lại làm ranh giới.
·
Sáng hôm sau, tuyết đã ngừng rơi, nhưng trời vẫn chưa sáng rõ. Sau khi chất xong đồ lên xe, đoàn lừa rời khỏi nhà dân. Triệu Liên Hưng hô gọi vài tiếng trong làng, chẳng bao lâu đã có người ra xem.
Họ bán được ít sản vật miền núi, l*иg đèn, chổi trúc lớn. Thấy không còn ai mua nữa, đoàn lừa mới rời khỏi thôn.
Vừa đặt chân lên quan đạo, lừa, la và người đều bắt đầu chạy bước nhỏ.