Chương 14

Tính ra đã rời thôn Đại Liễu sang ngày thứ ba.

Xe lừa tăng tốc chạy lúp xúp, Trường Hạ theo bản năng bám lấy thành xe. Gió lạnh tạt vào mặt, xe tròng trành, y đổi tư thế, quay người dựa lưng vào thành xe, co mình lại, mới cảm thấy dễ chịu hơn chút.

Bên trong áo có thêm áo bông, chân mang thêm một đôi tất, so với thường ngày thì đã ấm hơn.

Chỉ là xe chạy ngược gió, lại không có mui che, vẫn cứ lạnh ngắt.

Trên xe không chất hàng, cũng chẳng chở chăn nệm, mấy người nam nhân thân thể nhẹ nhõm, chạy cùng lừa theo thói quen, bước chân không chậm.

Họ đều đã quen đường trường, thân thể luyện rắn chắc, tốc độ không thua gì cỗ xe.

Chỉ có Trường Hạ là trẻ nhỏ, vóc dáng lại thấp bé gầy gò, ngồi trên xe chẳng nặng là bao. Bùi Hữu Ngõa liếc nhìn đứa bé quay lưng về phía hắn, thấy ngồi vững vàng, cũng chẳng nói gì, chỉ cúi đầu lặng lẽ tiếp tục lên đường.

Qua một hồi lâu, mới nghe thấy Trường Hạ vì lạnh mà khẽ xuýt xoa. Hắn quay đầu lại, liền trông thấy Trường Hạ như muốn chôn cả mặt mình vào giữa đầu gối, hai bàn tay nhỏ gầy, khô nứt, nổi cả bệnh cước, đang che lấy sau gáy. Chưa được bao lâu, tay lộ ra ngoài đã lạnh đến mức không chịu nổi, vội vàng thu về ôm chặt trong ngực sưởi ấm.

Lúc này Bùi Hữu Ngõa mới phát hiện sơ sót, Trường Hạ không có mũ cũng chẳng có cổ áo giữ ấm. Mấy hôm trước trời còn nắng, gió nhẹ, lại đi không vội, nên cũng không sao. Nay vừa sáng sớm, mây đen giăng kín trời, gió bắc lại nổi lên, làm sao chịu cho nổi.

Hắn lập tức tháo cổ áo lông giữ ấm đang quấn ở cổ mình, bước tới bên xe gỗ, đưa qua: “Quấn vào, che đầu với cổ lại.”

Trường Hạ ngẩng lên, ánh mắt đờ đẫn.

Bùi Hữu Ngõa lại vươn tay tới trước, dịu giọng nói: “Nghe lời cha.”

Lông mi Trường Hạ khẽ run lên, vẫn không nói gì, nhưng đã duỗi tay đón lấy. Cổ áo lông còn vương chút hơi ấm, vừa to vừa dày. Y vội vàng mở ra, phủ kín đầu mình, lại quấn thêm một vòng quanh cổ, cúi đầu rụt lại. Lúc này gió lạnh mới thôi luồn vào từ cổ áo.

Bùi Hữu Ngõa thấy y quấn loạn xạ, nhưng may là đầu, tai và cổ đều được che kín, cũng không nói gì thêm. Hắn tự nâng cổ áo mình lên, co rụt cổ, bước khỏi xe gỗ vài bước rồi chạy theo đoàn.

Chiếc mũ của hắn vốn dĩ đội lên đầu Trường Hạ sẽ quá rộng, lại thêm việc vừa chạy vừa nóng người, nếu vội vàng tháo mũ trong gió lạnh rất dễ nhiễm phong hàn, thế nên đành chia cổ áo lông cho Trường Hạ trước đã.

·

Trời âm u, tuyết bay lất phất, mặt đất và cành cây dần phủ một lớp trắng nhàn nhạt. Mới đến giờ Dậu, sắc trời đã bắt đầu tối.

Thấy phía trước có một quán trà ven đường, Triệu Liên Hưng liền chậm bước. Qua quán này đi thêm hai dặm nữa, rẽ sang phía đông là đến một ngôi làng nhỏ. Nếu còn đi tiếp đến trấn Hồng Lư thì vẫn còn hơn một canh giờ, đêm nay chắc chắn không tới được.

Hắn không dừng lại ở quán trà mà ngoái đầu hô lớn: “Nhanh chân chút, phía trước có thôn, tối nay tá túc ở đó, chỉ hai ba dặm nữa thôi!”

Cả đoàn người đã đi gấp rút cả nửa ngày, nghe vậy đều thở phào nhẹ nhõm.

Trường Hạ vẫn ngồi trên xe, vóc dáng nhỏ nhắn căn bản không theo kịp bước chân người lớn. Mấy ngày trước còn đỡ, cứ đến làng là được xuống đi lại một chút, hôm nay trừ lúc ăn trưa thì y chưa rời xe lần nào.

Làng nhỏ chỉ có khoảng hai mươi hộ dân, lại có cây cối bao quanh. Vừa rẽ vào, Triệu Liên Hưng vừa đi vừa quan sát, cuối cùng dừng lại trước cổng một hộ nông lớn nhất.

Hắn và Triệu Liên Vượng vào thương lượng với chủ nhà, mấy người còn lại đợi ở bên ngoài.

Trường Hạ ngẩng đầu, giơ tay hứng vài bông tuyết rơi xuống. Tuyết càng lúc càng dày, gió bắc cũng thổi mạnh, ai nấy đều mong mỏi sớm được vào trong.

Chủ hộ ra xem, ông ta biết chữ, nhìn qua thẻ tre của Triệu Liên Hưng rồi hỏi thêm vài câu về địa lý phong tục ở chốn họ khai báo, thấy đều khớp. Nhìn đám người nông phu đầy bụi bặm này, trông mặt mũi cũng thật thà chất phác, lại có sân rộng chứa được xe ngựa, ông ta gật đầu mở cổng mời vào. Dù sao cũng chỉ tá túc một đêm, chỉ cần mượn bếp nấu nướng, họ lại mang theo cả nồi lớn, bát đũa, đồ khô, cũng chẳng phiền hà mấy. Có thể lấy được chút đồng tiền thì ông ta sẵn sàng.

Trời đã tối hẳn, Trường Hạ vốn rúc trong xe, khi nhảy xuống, chủ nhà mới sững người vì thấy có cả một đứa trẻ. Ông ta cau mày, trong lòng thầm nghi ngờ.

Đi xa từ tận Mai Chu phủ tới đây, đường sá xa xôi, sao lại dắt theo cả trẻ con?

Triệu Liên Hưng lập tức cười đáp: “Là đệ ta mua cho con trai một tiểu tức phụ, ngài cứ yên tâm, có đủ hôn thư, tuyệt đối không phải trẻ bị bắt cóc đâu.”

Chủ hộ lúc này mới hơi giãn mày. Bùi Hữu Ngõa nghe thấy liền dắt tay Trường Hạ đi tới, móc từ ngực áo ra túi vải, rồi lấy từ trong túi ra tờ hôn thư đã được gấp gọn.