Phó Tú Ngân vẫn nhắm mắt, nước mắt lặng lẽ chảy xuống, theo khóe mắt lăn vào tóc mai.
Trời chưa sáng, Trường Hạ ngủ mơ màng, chợt mở mắt thấy trên bàn cạnh giường có thắp một cây đèn dầu.
Ánh lửa le lói, vàng vọt, mờ mịt.
Nhà rất hiếm khi thắp đèn dầu. Thấy nương ngồi đó khâu vá cái gì đó, y dụi mắt, khe khẽ gọi: “Nương...?”
Phó Tú Ngân ho mấy tiếng, nghe thấy tiếng Trường Hạ, tay hơi khựng lại, không ngẩng đầu, chỉ khàn khàn đáp: “Còn sớm, ngủ đi.”
Trường Hạ rúc trong ổ chăn. Đôi chân rét buốt lúc ngủ giờ đã được sưởi ấm, cuối cùng cũng không còn lạnh nữa.
Y không động đậy.
Ba tỷ đệ chung một chiếc chăn, bên trong còn vương chút hơi ấm, trở mình sẽ làm lạnh cả ổ chăn.
Mê man thϊếp đi lần nữa, nhưng giấc ngủ chẳng yên.
Trời sáng rồi.
Sân nhà họ Giang có mấy người tới. Trường Hạ nghe được những lời họ nói, sắc mặt hoảng hốt, ánh mắt đầy bất an.
Giang Trường Liên ngồi trên ghế nhỏ dưới giường đất, ôm đứa em út còn chưa hiểu chuyện vào lòng.
Cửa phòng đóng kín, Phó Tú Ngân vẫn tựa vào tường ngồi trên giường đất, kéo Trường Hạ ra trước mặt, mặc cho con một chiếc áo bông cũ đã được cắt may lại cho nhỏ hơn.
Áo vốn là của nàng, vì thời gian gấp nên đường kim mũi chỉ cũng sơ sài.
Nàng lại lấy đôi vớ cũ sửa lại, xỏ thêm cho Trường Hạ một lớp.
Trường Hạ ngồi bên mép giường, hai chân buông thõng xuống đất, sợ hãi đến mức không biết phải làm gì, chỉ nắm chặt tay áo của nương, không chịu buông.
Phó Tú Ngân không xuống được giường, liền quay đầu bảo con gái: “Trường Liên, xỏ giày giúp em.”
Giang Trường Liên không nói gì, bước lên điềm đạm giúp đệ đệ mang giày.
Phó Tú Ngân chải lại tóc cho Trường Hạ, chỉnh sửa quần áo.
Bên ngoài, tiếng nói dần nhỏ lại, dường như đã thương lượng xong. Nước mắt nàng đột ngột trào ra.
Giang Hải đẩy cửa bước vào, nhìn thấy Trường Hạ, môi mấp máy vài lần, vẫn không bước tới ngay.
Trường Hạ không thốt nên lời, chỉ níu chặt tay áo mẫu thân, những ngón tay gầy guộc bấu rất chặt.
Một lúc sau, Giang Hải khẽ nói: “Trường Hạ, đi với cha nào.”
Trường Hạ không nhúc nhích, chỉ ngoảnh đầu nhìn mẫu thân, ánh mắt kinh hoàng, xót xa.
Phó Tú Ngân nước mắt tuôn không ngừng, nàng chợt nghiến răng, đẩy mạnh Trường Hạ một cái, quay mặt đi: “Đi đi, theo họ đi, nơi này không còn là nhà của con nữa.”
Nàng nấc lên, không sao nói thêm được lời nào.
Giang Hải bước lên, từng chút một gỡ tay Trường Hạ ra khỏi tay áo của Phó Tú Ngân, rồi bế thốc y ra ngoài.
Giang Trường Liên theo đến cửa phòng, chỉ dám nhìn ra ngoài, nước mắt tuôn như chuỗi ngọc bị đứt, nhưng không dám khóc thành tiếng.
Đứa em ba tuổi Giang Trường Lâm như cũng lờ mờ hiểu chuyện, đứng yên tại chỗ, không dám nhúc nhích.
Bên ngoài đã mời lý chính cùng hai vị lão nhân trong làng đến làm chứng. Trường Hạ bị giữ tay, ấn vân tay lên tờ hôn thư đã viết sẵn.
Trong hôn thư ghi rõ tên họ, quê quán, tuổi tác của y, bán với giá hai lượng năm tiền bạc vụn, ngày tháng năm rõ ràng, gả cho người Bùi Diệu ở Loan Nhi thôn, Phù Dương trấn, Yến Thu phủ, làm con dâu nuôi từ nhỏ.
Là hôn thư, nhưng cũng là khế bán mình.
Bùi Hữu Ngõa lấy bạc vụn trong túi ra, cân đong cẩn thận, đếm đúng số rồi giao cho Giang Hải.
Hắn mang theo hai lượng bạc vụn là do phu lang may kín trong áo trước khi đi.
Đêm qua hắn tháo ra, sáng nay lại mượn thêm của Triệu Liên Hưng năm tiền.
Tiền giao đủ, Trường Hạ bị đưa đi.
…
Từng hạt tuyết nhỏ bất chợt rơi xuống, lác đác phủ lên mặt đất và trên xe.
Những cành cây trơ trụi vươn lên trời lạnh, đồng cỏ úa vàng đổ rạp thành từng tầng dày cộm.
Trên mặt đất vương đầy hạt cỏ, một đàn sẻ nhảy nhót, mổ lấy mổ để.
Bánh xe lộc cộc lăn qua mặt đất gồ ghề, chưa đến gần đàn chim đã vỗ cánh bay vυ"t lên, dày đặc cả bầu trời, ít nhất phải hơn trăm con, rào rào chui vào rừng cây trú ẩn.
Trường Hạ ngồi trong lòng xe, quay mặt về phía sau.
Mỗi khi xe lừa lắc lư lăn bánh, thân thể y cũng theo đó mà lắc theo.
Tuyết rơi xuống áo, y nhặt vài hạt, nắm trong tay một lúc, tuyết tan thành giọt nước nhỏ còn hơi ấm, dính vào đầu ngón tay.
Bùi Hữu Ngõa đi bên cạnh xe, tay xoa vào trong ống tay áo, lặng lẽ lên đường không nói một lời.
Gió nổi lên.
Tuyết theo gió bay tạt vào mặt, từng cơn gió rít lên, người nào người nấy đều vô thức nheo mắt, có người còn đưa tay che trước mặt.
Triệu Liên Hưng dẫn đầu, bước chân bất giác chậm lại, vừa đi vừa ngẩng đầu nhìn trời.
Tầng mây dày nặng như chì, xem ra không dễ gì tan.
Mới đầu đường còn tốt, tuyết chưa đọng nhiều, chỉ sợ mưa tuyết đổ xuống dày, hoặc tuyết tan ra thành bùn lầy, xe ngựa sẽ khó đi nhất.
Hắn quay đầu hô to: “Đi nhanh lên! Hôm nay không vào làng!”
Đám người phía sau đồng loạt ứng tiếng, dắt lừa, kéo xe, bước chân đều nhanh hơn.