Hôn sự thông thường thì phải nhờ bà mai giới thiệu, hai nhà qua lại rồi mới định.
Còn nuôi dâu từ nhỏ thì sớm muộn cũng là người trong nhà, muốn đổi ý cũng không được.
Cho dù sau này không thành thân với con trai nhà mình, gả cho người khác cũng coi như có chốn dung thân, không thiệt.
Thấy Bùi Hữu Ngõa thực sự có ý định này, mà cũng đã hỏi được nhà Giang Hải ở đâu, Triệu Liên Hưng bèn dẫn hắn cùng đi ra phía sau thôn.
“Ai đấy?”
Giang Hải nghe tiếng gõ cửa, không khỏi nghi ngờ. Giờ này rồi, ai còn đến gõ cửa, cả làng đều ở nhà tránh gió rét rồi mà?
“Có phải Giang Hải đại ca không?”
Bên ngoài truyền vào một giọng nói xa lạ.
Cửa mở ra, là hai người nam nhân lạ mặt, không phải dân bản thôn. Giang Hải nhìn từ đầu đến chân, nhíu mày hỏi: “Có việc gì không?”
“Chúng ta là người bán hàng dọc đường, tối nay nghỉ chân trong làng.”
Triệu Liên Hưng chắp tay hành lễ, thái độ rất khách khí.
Bùi Hữu Ngõa cũng thi lễ theo. Hắn và Triệu Liên Hưng liếc nhau một cái, Triệu Liên Hưng hiểu ý, sau vài câu khách sáo liền khéo léo nêu ra mục đích.
Giang Hải thoạt tiên định đuổi khách hắn tưởng hai người này là mấy tay bán hàng lượn lờ từng nhà, lòng đang rối như tơ vò vì tiền nong, chẳng muốn dây dưa.
Không ngờ hai người kia lại hỏi về chuyện đứa nhỏ.
“Hai người...”
Hắn khựng lại.
Bùi Hữu Ngõa không vòng vo, nói thẳng: “Chuyện là ý của ta. Nhà ta có một tiểu nhi tử, năm nay năm tuổi, ta muốn tìm cho con một đứa bé gái mang về nuôi làm vợ từ nhỏ. Giang huynh cứ yên tâm, nếu thật sự đưa về, nhất định ta sẽ chăm nuôi chu toàn.”
Giang Hải trầm mặc hồi lâu, môi mấp máy, chân mày lại nhíu chặt.
Bớt một cái miệng ăn, cũng là tiết kiệm được chút gạo mì.
Hắn lặng lẽ đánh giá Bùi Hữu Ngõa so với người bên cạnh mặc đồ không vá víu, trông là biết nhà chẳng khá giả là bao. Nhưng cuối cùng vẫn có thể đổi được chút tiền.
Hắn mở miệng: “Chuyện này ta phải bàn bạc lại đã.”
Triệu Liên Hưng gật đầu: “Nếu có duyên, sáng mai có thể ra đầu làng tìm bọn ta. Đường còn xa, chậm nhất là sau giờ Tỵ (khoảng 9-11h), bọn ta phải lên đường.”
“Ừ.” Giang Hải gật gù, không nói thêm gì nữa.
Hai người rời đi, Giang Hải đóng cửa lại. Vừa bước vào gian tây thì thấy Phó Tú Ngân đã mở mắt, hỏi: “Ai vậy?”
Giang Hải liếc mắt về phía hai đứa nhỏ đang co ro ở góc giường, im lặng một chốc rồi gọi với ra ngoài: “Trường Liên, dẫn đệ đệ qua nhà bà nội chơi một lát, bên đó có giường ấm.”
Giang Trường Liên nghe vậy, vào nhìn cha mẹ một cái rồi dắt hai đệ đệ sang gian đông.
Trên giường đất của Giang lão nương là chiếc chăn cũ dày nhất nhà. Nhà nghèo, củi chặt được ngoài núi ngoài việc nấu cơm đun nước ra thì đều ưu tiên mang ra trấn đổi lấy tiền, nên hiếm khi đốt bếp sưởi ở nhà.
Trường Hạ nghe ngoài sân có tiếng người nói chuyện, lại thấy cha về với vẻ mặt như thế, trong lòng càng thêm bất an.
Gian tây.
Phó Tú Ngân ho dữ dội một trận, má đỏ bừng, thở không đều, giọng khàn đặc: “Không được!”
Giang Hải hồi lâu không đáp, ngồi ở mép giường, cúi đầu nhìn sàn nhà rất lâu. Cuối cùng, như chợt tỉnh khỏi mộng, hắn khẽ nói: “Là người tốt, chịu khổ, có can đảm. Lặn lội đường xa như vậy ra ngoài buôn bán kiếm sống, hẳn là trong nhà cũng không thiếu miếng ăn. Hơn nữa, là muốn cưới về làm vợ cho con trai năm tuổi, là người đàng hoàng, không phải nơi tệ bạc gì, so với...”
Hắn ngừng lại, giữa mày nhăn thành hình chữ “xuyên”.
So với việc bán vào kỹ viện thì tốt hơn nhiều.
Gia cảnh quá đỗi khó khăn, lời nói ban nãy của hai người kia thật sự khiến hắn lay động.
Phó Tú Ngân nhắm mắt lại, không đáp.
Giang Hải nhìn gò má nàng ửng đỏ khác thường, lòng càng thêm buồn bực.
Dạo gần đây nàng còn gắng gượng được mấy hôm, nhưng cái Tết sắp tới nơi rồi, trong tay không tiền, không gạo, sau này lấy gì mà sống?
Thật đến lúc đường cùng, người phải buông bỏ vẫn là Trường Hạ.
Con gái thì sớm muộn cũng gả đi, coi như cho đi sớm một chút, ít tiền cũng đành chấp nhận ít nhất còn hơn bán vào tay tú bà.
Hắn khẽ nói: “Nàng lại sốt rồi. Hôm nay uống hết thang này, ngày mai vẫn phải mua thuốc. Chỗ củi ta chặt được, nếu đem đổi thuốc, thì không đủ mua gạo mì, đành phải chịu đói.”
“Theo ta sống cũng chẳng sung sướиɠ gì, đứa út còn nhỏ xíu, bữa no bữa đói, gầy như que củi, nhìn chẳng ra đứa trẻ ba tuổi. Nếu không có gì ăn thêm, không biết nó còn sống nổi không.”
Nói đến đây, hắn đã tự mình so đo đủ đường, trong lòng cũng hạ quyết tâm.
Hắn thở dài: “Nếu có được hai ba lượng bạc, có thể đưa nàng tới y quán trên trấn, hốt vài thang thuốc tốt, biết đâu uống vào là khỏi.”
“Trường Liên, Trường Lâm cũng có thể ăn một bữa no bụng. Trong tay có ít tiền, còn thấy được chút hy vọng.”
“Trường Hạ... coi như... coi như không có duyên.”