Mùi thuốc bắc dần lan vào trong phòng.
Dù là vị thuốc rẻ nhất thì cũng phải tốn tiền.
Giang Hải đặt chén trà xuống, sắc mặt u ám, đầy vẻ phiền muộn.
Giữa mùa đông, ruộng đồng không có việc, rau dại ngoài đồng cũng chẳng mọc được. Chỉ dựa vào một mình hắn đi làm thuê ở bến tàu, hoặc lên núi chặt củi, thì cũng chỉ đổi được chút bạc vụn, cố lắm mới cầm cự qua ngày.
…
Đèn l*иg bán được hơn mười chiếc, còn bán thêm được một đôi hoa đăng.
Gió bấc bắt đầu rít lên từng đợt, rét đến tận xương.
Nhà có tiền thì cái này mua chút, cái kia lấy ít. Nhà không tiền thì đứng xem người ta mua, cho có phần náo nhiệt.
Gió lớn nổi lên, người xem cũng dần tản về nhà.
Thấy trời đã ngả chiều, nếu muốn lên đường đến thôn kế tiếp thì sợ chẳng kịp nữa.
Triệu Liên Hưng bèn thương lượng với hai nhà gần đó, quyết định đêm nay Lư đội nghỉ lại ở nhà họ, sáng sớm mai mới tiếp tục lên đường.
Lúc rời Vân Tế trấn thì trời đã qua trưa, cả đoàn chỉ đi được nửa ngày, căn bản không đủ thời gian tới trấn kế tiếp.
Triệu Liên Hưng từ sớm đã tính kỹ, những người còn lại cũng đều hiểu rõ ở nhà nông dân nghỉ lại rẻ hơn nhiều so với trọ quán nơi thị trấn, nên họ chẳng nấn ná lại trấn làm gì cho tốn bạc.
Bùi Hữu Ngõa cột lừa và la vào chuồng, lại chuyển mấy giỏ hàng xuống, cùng Vương Tráng Tử khiêng vào nhà.
Đợi lũ súc vật nghỉ ngơi một lát, hắn lại ôm rơm khô ra cho ăn. Ba người khác thì kéo guồng lấy nước, múc đầy mấy thùng gỗ cho bọn lừa uống.
Bùi Hữu Ngõa cho lũ súc vật ăn trước, cuối cùng mới cho con lừa nhà mình chút rơm khô.
Hắn xoa đầu nó, lại phủi phủi lớp bụi trên lưng nó.
Trong Lư đội, số la và lừa của Triệu Liên Hưng là nhiều nhất ba con lừa, ba con la.
Triệu Liên Vượng thì có hai con la một con lừa. Bảy con còn lại đều do những người khác tự mang từ nhà đi.
Lúc này trời còn chưa tối hẳn. Người nấu bếp đang chuẩn bị bữa ở gian bên, bốn người xong việc thì chưa qua vội, đợi có người gọi ăn thì cùng sang.
Chỗ họ ở là gian tây sương, trong làng thì xem như khá khẩm, giường đất cũng rộng, bốn người chen chúc một đêm vẫn đủ.
Họ mang theo hai tấm chăn. Mùa đông ra ngoài buôn bán không như mùa hè, không thể ngủ bờ ngủ bụi, nếu không có gì bất trắc thì thường sẽ tìm nhà dân hoặc khách điếm nghỉ lại.
Nhưng đề phòng thật sự gặp phải cảnh dừng chân nơi hoang vắng, lúc xuất phát ai cũng chất sẵn vài tấm chăn lên xe.
Chẳng bao lâu, chủ nhà lại ôm tới hai tấm chăn cũ.
Bùi Hữu Ngõa nhận lấy, vội cảm ơn, cùng những người khác trải ra, thế là đủ ấm qua đêm.
Mọi người tán chuyện dăm câu ba điều. Bùi Hữu Ngõa lại nhớ tới đứa bé kia, ngẫm ngợi trong lòng rồi ra hiệu mắt với Vương Tráng Tử, hai người cùng ra ngoài sân, bắt chuyện với chủ nhà.
Vương Tráng Tử chẳng biết hắn định làm gì, chỉ đứng bên góp chuyện đôi câu.
Cho đến khi Bùi Hữu Ngõa hỏi tới người tên Giang Hải trong làng, chủ nhà tỏ ra ngạc nhiên: “Hắn à? Ngươi quen hắn sao?”
Bùi Hữu Ngõa đang nghĩ xem nên nói thế nào. Nhưng nói tới đây rồi, chủ nhà cũng không giấu được nữa, khẽ hạ giọng: “Nghe nói mấy hôm trước, Giang Hải nhân lúc trời chưa sáng, toan dắt đứa con thứ hai ra ngoài bán. May mà vợ hắn phát hiện, liều mạng đuổi theo, mới ôm đứa nhỏ về được.”
“Nhà hắn vốn cũng không đến nỗi, nhưng mấy năm nay mùa màng thất bát, sa sút đi, vợ hắn lại mắc bệnh, không có tiền chạy chữa. Chỉ có thể tìm ít thuốc rẻ tiền về sắc uống, mãi chẳng thấy đỡ, lại còn chẳng làm được việc gì.”
Chủ nhà vừa nói vừa thở dài: “Cả nhà già trẻ sáu miệng ăn, người già thì già quá, trẻ thì còn quá nhỏ. Ruộng đất lại ít.”
Vương Tráng Tử chỉ gật đầu, không nhắc đến chuyện Giang Hải định bán con vào kỹ viện.
Còn Bùi Hữu Ngõa, sau khi nghe rõ tình cảnh nhà họ Giang, trong lòng lại dấy lên một chút suy tính.
Gặp nhau thêm lần nữa, biết đâu là duyên.
Cũng nên hỏi một tiếng, nếu người nhà họ Giang không đồng ý, thì cũng chẳng miễn cưỡng. Nhưng nếu đồng ý…
Hắn lại trò chuyện đôi câu với chủ nhà, vừa vặn người bếp gọi vọng qua tường: “Dọn cơm thôi!”
Bốn người lập tức sang lấy cơm, rồi mang về sân bên này ăn.
Bùi Hữu Ngõa ăn nhanh nhất, rất nhanh đã ôm bát không trở lại phòng bên.
Thấy Triệu Liên Hưng cũng ăn xong, hắn nghĩ ngợi một chút, liền gọi: “Liên Hưng ca, ra cửa ta nói chuyện chút.”
Sau khi nghe hắn nói muốn mua một đứa bé gái về làm con dâu nuôi từ nhỏ, Triệu Liên Hưng thoáng sửng sốt, sau đó gật đầu hiểu ý.
Ở những vùng bị thiên tai, hoặc gia đình quá nghèo, chuyện này chẳng hiếm gì.
Mua bé gái ở nơi khác nuôi lớn, đến lúc thành thân thì chỉ cần hai mâm cơm đơn giản là xong, không cần sính lễ rườm rà, không cần rượu chè lễ nghĩa, tính ra còn rẻ hơn hẳn.