Chương 8

Tiểu nha đầu này không được khéo léo, trầm ổn đoan trang như Bạch Liễm, cũng chẳng trầm ổn đoan trang như Mộc Cẩn. Có tâm tư gì nàng ấy cũng đều bày hết lên mặt, chỉ cần liếc qua là có thể dễ dàng nhìn thấu.

Tô Nguyệt Kiến nhìn qua gương thanh ly, liếc thấy vẻ mặt cau có của tiểu nha đầu thì bật cười: "Ai đã chọc giận tiểu Hoa Doanh của chúng ta thế này?"

Hoa Doanh vốn đã nhịn đến mức khó chịu, nay thấy cô nương hỏi đến, liền chẳng màng gì nữa mà trút hết nỗi lòng: "Cô nương đường đường là đích nữ của Tô phủ, sao có thể tự hạ thấp thân phận để ngồi chung xe với một thứ nữ? Việc làm này của Trần Tiểu nương, chẳng qua là muốn mượn danh tiếng của cô nương để nâng cao vị thế cho Nhị cô nương mà thôi."

Tuy vậy, Hoa Doanh cũng không phải là người không biết chừng mực. Nàng ấy biết rõ Trương ma ma đang đứng bên ngoài, nên dù trong lòng đầy oán khí, nàng ấy vẫn cố ý hạ thấp giọng xuống, chỉ đủ để mấy người trong phòng nghe thấy.

Tô Nguyệt Kiến vốn không thích ra ngoài, thiệp mời của các phủ trong thành gửi đến đều bị nàng từ chối hết. Tô Ngân Châu biết rõ nàng không ưa náo nhiệt, hơn nữa hai người lại cách nhau đến bốn tuổi, không hợp để chơi cùng, nên suốt mấy năm qua, Tô Ngân Châu rất hiếm khi đặt chân đến Giáng Hương viện. Phải mãi đến sau lễ cập kê của Tô Nguyệt Kiến, Tô Ngân Châu mới năm lần bảy lượt đến nài nỉ nàng cùng đi dự tiệc, nhưng lần nào cũng đều bị Tô Nguyệt Kiến viện cớ khước từ.

Hôm nay cảnh đẹp chốn phố Ngô Đồng thật hiếm có, các tiểu cô nương trong các phủ hầu như đều đã ra ngoài du ngoạn. Tô Ngân Châu làm sao mà chịu ngồi yên cho được, nên từ sáng sớm đã sai nha đầu thân cận qua đây một chuyến rồi.

Lúc đó Tô Nguyệt Kiến vẫn chưa dậy, nên Mộc Cẩn đã khéo léo cho người lui về.

Nhưng hiện giờ Trần tiểu nương lại đích thân cho người đến mời, thì tính chất sự việc lại khác hẳn.

Trong phủ ai mà chẳng biết Trần thị coi Đại cô nương như con đẻ, hôm nay lại bày ra trận thế lớn như vậy để mời Đại cô nương đi ngắm cảnh, nếu nàng mà không nhận lời thì e là không phải phép.

Hơn nữa bà ta còn mời cả lão gia đến đó, dù thế nào thì Đại cô nương cũng nên đến tiền sảnh một chuyến.

Mộc Cẩn nghe vậy thì khẽ chau mày, còn Bạch Liễm thì vẻ mặt vẫn nhàn nhạt, chẳng nhìn ra cảm xúc gì.

Hoa Doanh mím môi, thấy sắc mặt Tô Nguyệt Kiến vẫn tốt, bèn đánh bạo nói tiếp: “Kể từ sau lễ cập kê của cô nương, Nhị cô nương cứ bám riết lấy người. Chẳng phải là muốn mượn danh tiếng của cô nương để nâng cao giá trị bản thân sao, cốt là để sau này dễ kiếm được mối hôn sự tốt chứ gì.”

Mộc Cẩn rốt cuộc không nhịn được, phải lên tiếng quở trách: “Hỗn xược!”

Nhị cô nương năm nay mới bao nhiêu tuổi chứ, còn lâu mới đến tuổi bàn chuyện cưới xin, những lời bóng gió vô căn cứ này đâu thể nói lung tung được.

Hoa Doanh cũng tự biết mình lỡ lời, bèn cúi đầu không dám ho he tiếng nào nữa.

Trong phòng yên tĩnh chừng nửa khắc, Tô Nguyệt Kiến mới chậm rãi đứng dậy, liếc nhìn mấy nha đầu với vẻ mặt khác nhau, cuối cùng dừng mắt lại trên người Hoa Doanh, nhẹ nhàng nói: “Lời này nói ở trong phòng thì thôi, ra ngoài chớ có nhắc lại.”

Dứt lời, nàng lại quay sang dặn dò Mộc Cẩn và Bạch Liễm: “Hoa Doanh tuổi còn nhỏ, hai em hãy để mắt, chỉ bảo nó nhiều hơn chút.”

Tuy nói là vậy, nhưng trong lời nói lại chẳng hề có ý trách phạt Hoa Doanh. Ngay cả bản thân Hoa Doanh cũng nghe ra được sự thiên vị mà cô nương dành cho mình, thì Mộc Cẩn và Bạch Liễm lẽ nào lại không hiểu, hai người lập tức nhún gối vâng dạ.

Thật ra đâu chỉ có cô nương thiên vị, mà Mộc Cẩn và Bạch Liễm cũng cưng chiều cô bé Hoa Doanh tâm tư đơn thuần này. Cùng lắm cũng chỉ mắng vài câu trong phòng, chứ ra bên ngoài thì bảo vệ kỹ lắm.

“Cô nương, người định đến phố Ngô Đồng thật sao?” Bạch Liễm thấy Mộc Cẩn mang vài chiếc áo choàng ra để Tô Nguyệt Kiến chọn, bèn lên tiếng hỏi.

Tô Nguyệt Kiến chỉ vào chiếc áo choàng cổ lông thỏ màu tuyết, đôi môi đỏ mọng khẽ mở: “Xe ngựa đã chuẩn bị xong xuôi cả rồi, sao có thể phụ tấm lòng tốt của Trần tiểu nương được.”

Vẻ mặt Bạch Liễm có chút phức tạp: “Cô nương rõ ràng biết toan tính của Trần tiểu nương, tại sao còn làm theo ý bà ta?”