Trận tuyết nhỏ cứ rả rích suốt cả đêm dài mà vẫn chưa chịu dứt, tuy vậy thế tuyết cũng chẳng hề lớn thêm, chỉ nhẹ nhàng khoan thai mà rơi xuống. Từng bông tuyết tựa như những tiểu tinh linh đang phiên phiên nhảy múa, cũng giống hệt như vị cô nương đang chải chuốt trong phòng kia: trong ngần tinh khôi, tựa bạch ngọc không tì vết, khiến người ta nhìn vào liền sinh lòng yêu mến khôn nguôi.
Trương ma ma thu lại chiếc ô giấy dầu, đứng nép mình dưới hành lang gỗ đỏ, thế nhưng ánh mắt bà ta lại xuyên qua song cửa sổ, dán chặt lên sườn mặt của cô nương bên trong. Bà ta cười đến nỗi khóe mắt hằn lên một lớp nếp nhăn: "Đại cô nương quả thật là một giai nhân tuyệt sắc."
Bạch Liễm chắp hai tay trước bụng, nở một nụ cười nhạt, giọng điệu ôn hòa bình thản như nước: "Phiền Trương ma ma chờ ở đây một lát, ta sẽ vào bẩm báo với cô nương ngay."
"Làm phiền Bạch Liễm cô nương rồi," Trương ma ma thu hồi tầm mắt, ôn tồn đáp lời.
Đợi khi Bạch Liễm đã bước vào trong, Trương ma ma lại liếc mắt nhìn trộm vào phòng, vừa khéo bắt gặp cảnh cô nương đang bị nha đầu chọc cho bật cười. Nụ cười thanh tao nhẹ nhàng ấy dường như khiến cả cảnh tuyết bên ngoài cũng trở nên lu mờ, thất sắc.
Ý cười trong đáy mắt Trương ma ma nhạt đi vài phần. Đại cô nương vậy mà đã trổ mã rực rỡ đến nhường này, thảo nào Tiểu nương lại không thể ngồi yên được nữa.
Đang mải suy tính, cánh cửa sổ đang chống hờ bỗng sập xuống, che khuất đi cảnh đẹp trong phòng. Ngay sau đó là tiếng Bạch Liễm quở trách vọng ra: "Bên ngoài tuyết đang rơi, trời đất rét mướt thế này sao lại không đóng cửa sổ? Lỡ để cô nương bị lạnh thì biết làm sao!"
Trương ma ma thu lại ánh nhìn, sắc mặt thoáng chút lạnh nhạt, bà ta đứng nghiêm chỉnh theo quy củ, không còn dám ngước mắt lên dò xét nữa.
"Thưa cô nương, Trần Tiểu nương đã chuẩn bị xe ngựa, sai Trương ma ma đến mời cô nương qua phố Ngô Đồng ngắm tuyết." Bạch Liễm hơ người bên chậu than bạc cho tan hết khí lạnh, lúc này mới dám đến gần Tô Nguyệt Kiến khẽ khàng bẩm báo.
Nàng ấy vừa nói, vừa cầm lấy thỏi than vẽ mày Loa Tử trên bàn trang điểm để vẽ lông mày cho Tô Nguyệt Kiến.
Than vẽ mày Loa Tử vốn là vật trân quý hiếm có, ngay cả các phu nhân hay quý nữ thế gia trong kinh thành cũng chưa chắc đã được dùng. Ấy vậy mà trong rương của Tô Nguyệt Kiến lại có hẳn một hộp gấm đầy ắp. Đây là một trong những món của hồi môn mà Tiên đế đã đích thân ban tặng khi Nguyên Hoa Quận chúa hạ giá năm xưa.
"Chỉ chuẩn bị một chiếc xe ngựa thôi sao?" Đợi Bạch Liễm vẽ xong lông mày, Tô Nguyệt Kiến mới chậm rãi mở mắt, nhìn vào tấm gương thanh ly trước mặt.
Gương thanh ly được chế tác từ một loại chất liệu đặc biệt, vốn là cống phẩm từ hải ngoại, soi rõ hơn gương đồng rất nhiều. Thậm chí, ngay cả hàng lông mi cong vυ"t mảnh mai của cô nương cũng có thể nhìn thấy rõ mồn một. Độ trân quý của nó còn vượt xa ốc tử đại, hiện nay cả nước Vân Tống cũng chỉ có vỏn vẹn hai tấm: một tấm nằm trong cung, tấm còn lại đã theo Nguyên Hoa Quận chúa về Tô phủ.
Đây cũng là một trong những món của hồi môn mà Tiên đế ban cho cô cháu gái yêu quý.
Bạch Liễm đặt thỏi ốc tử đại xuống, khẽ gật đầu: "Vâng, Nhị cô nương đã trang điểm xong xuôi, hiện đang đợi ở tiền sảnh."
Ngập ngừng một chút, nàng ấy lại nói thêm: "Lão gia cũng đang ở đó."
Hoa Doanh đứng bên cạnh nghe vậy liền nhíu mày, bộ dạng muốn nói lại thôi.
Vừa mới bị Bạch Liễm quở trách xong nên nàng ấy không dám làm càn.
Thế nhưng trong lòng thì lại bực bội vô cùng.