Chương 6

Thật đúng là một bức tranh mỹ nhân say ngủ tuyệt mỹ.

Hầu cận bên cạnh thiếu nữ là hai nha hoàn thân cận trong trang phục váy xanh nhạt, dung mạo đều rất thanh tú. Một người có dáng vẻ đoan trang, trầm ổn tên là Mộc Cẩn, người còn lại thì trông lanh lợi, hoạt bát hơn, tên là Hoa Doanh.

Có lẽ vì tuổi còn nhỏ, tính tình lại hiếu động, Hoa Doanh biết hôm nay bên ngoài rất náo nhiệt nên trong lòng sớm đã đứng ngồi không yên. Sau hơn mười lần len lén liếc nhìn tiểu thư nhà mình, cuối cùng nàng ấy cũng không nhịn được nữa.

Nàng ấy chớp chớp đôi mắt to tròn, hơi nghiêng người, ghé sát vào và nhỏ giọng thưa với tiểu thư đang lim dim trên sập: “Tiểu thư, hôm nay cảnh đẹp bên ngoài hiếm có, người có muốn ra ngoài xem thử không ạ?”

Vừa dứt lời, nàng ấy liền nhận phải ánh mắt cau mày trách móc của Mộc Cẩn. Hoa Doanh bĩu môi đứng thẳng người lại, không dám hó hé thêm tiếng nào.

Nào ngờ, hàng mi dài của tiểu thư khẽ run, rồi từ từ mở ra.

Tuyệt thế mỹ nhân trong phút chốc như từ trong tranh bước ra.

Đôi mắt nàng tựa một hồ nước trong, tinh khiết không chút tì vết, mỗi khi khẽ lay động lại gợn lên từng tầng sóng, khuấy động tâm can. Khi nàng cười nhẹ, dường như có thể kéo người ta vào hồ nước trong ấy, dù cho có chết chìm trong đó cũng cam lòng.

Đây chính là minh châu của thành Lâm An, Tô Nguyệt Kiến.

“Ngươi muốn đi à?” Giọng của tiểu thư rất nhẹ nhàng, thanh thoát, tựa dòng suối róc rách, tựa gió thoảng qua cành liễu, thấm đượm vào lòng người. Tiếng trời có lẽ cũng chỉ đến thế mà thôi.

Dù Hoa Doanh đã nghe mười mấy năm, cũng không khỏi ngẩn người trong giây lát. Đến khi hoàn hồn, gương mặt xinh xắn của nha hoàn đã ửng lên một tầng mây đỏ, nàng ấy vội vàng xua tay, áy náy nói: “Nô tỳ đã đánh thức tiểu thư rồi.”

Vẻ ngây ngô của nha hoàn khiến tiểu thư đảo mắt, ý cười tràn đầy, nhưng không nói thêm gì nữa.

Hoa Doanh mím môi đứng ngoan ngoãn, đôi mắt to đen láy đang đảo quanh vô tình liếc thấy động tĩnh bên ngoài.

Qua khung cửa sổ, nàng ấy thấy một nha hoàn ăn mặc giống Mộc Cẩn và Hoa Doanh đang dẫn một bà tử đi qua cửa nguyệt môn, tiến về phía phòng ngủ.

Hoa Doanh khẽ cau mày, không hề che giấu sự không vui trong giọng nói: “Tiểu thư, Bạch Liễm tỷ tỷ dẫn Trương ma ma đến rồi.”

Bạch Liễm là một trong những nha hoàn thân cận của Tô Nguyệt Kiến, còn Trương ma ma là vυ" nuôi của Trần thị.

Bạch Liễm là nha hoàn thân cận của Tô đại tiểu thư, cùng Mộc Cẩn và Hoa Doanh lớn lên bên nhau, tình như tỷ muội, vậy nên sự không vui của Hoa Doanh tự nhiên không thể nào nhắm vào Bạch Liễm được.

Thế thì chỉ có thể là Trương ma ma đi phía sau Bạch Liễm mà thôi.

Trương ma ma là vυ" nuôi của Trần thị, mà Trần thị lại đối xử với Tô Nguyệt Kiến như con ruột, vậy nên mối quan hệ giữa Giáng Hương viện và Bạch Lan viện đương nhiên cũng phải vô cùng tốt đẹp. Nếu để người ngoài trông thấy vẻ chán ghét này của Hoa Doanh, không chừng sẽ lại thêu dệt nên chuyện gì.

Mộc Cẩn đang định mở miệng quở trách, thì đã thấy Tô Nguyệt Kiến lười biếng ngồi dậy. Hai nha hoàn vội vàng tiến lên đỡ.

Tô Nguyệt Kiến chỉ khẽ đưa tay điểm nhẹ lên trán Hoa Doanh xem như trừng phạt, chứ không nói lời trách mắng nào.

Thế là, lá gan của Hoa Doanh lại càng lớn hơn, nàng áy lẩm bẩm: “Tiểu thư kim chi ngọc diệp, cần gì phải đích thân ra gặp Trương ma ma chứ, để bọn nô tỳ đuổi bà ta đi là được rồi.”

“Hoa mai ở chùa Không Thanh lúc này đang nở rộ, phủ thêm một lớp tuyết mỏng hẳn là có một hương vị riêng.” Tô Nguyệt Kiến chậm rãi ngồi xuống trước bàn trang điểm, khẽ trách yêu Hoa Doanh: “Không được nói năng xằng bậy, phạt ngươi chải tóc cho tiểu thư, nếu không đẹp, tội sẽ tăng thêm một bậc.”