Chương 5

Chẳng bao lâu sau lễ cập kê của đại cô nương, bỗng có tin đồn lan truyền rằng Trần thị của Tô phủ đột nhiên nhiễm phong hàn, đến nỗi phải đóng cửa tịnh dưỡng suốt nửa tháng trời.

Chuyện này khiến ai nấy đều lấy làm lạ, bởi lẽ tháng Tám tiết trời thu trong trẻo, thời tiết dễ chịu như vậy, cớ sao lại có thể nhiễm phong hàn nặng đến thế? Mãi về sau, mới có người đoán rằng, có lẽ là do bà ta đã quá lao tâm khổ tứ vì buổi lễ của đại cô nương. Cách giải thích này vừa đưa ra đã lập tức được số đông đồng tình, và thế là Trần thị lại nghiễm nhiên có thêm một danh tiếng tốt đẹp.

Còn về việc trong lòng Trần thị có thật sự vui vẻ hay không, thì e rằng chỉ có mình bà ta là người rõ nhất.

Kể từ đó, ngưỡng cửa Tô phủ gần như bị các bà mai làm cho mòn vẹt. Lần nào cũng vậy, Trần thị đều tiếp đãi vô cùng niềm nở, nhưng rồi lại khéo léo bóng gió rằng chuyện này bà ta không thể làm chủ, tất cả đều phải nghe theo ý của chính Tô đại cô nương.

Về phần Tô Kinh Mặc, ông cũng không hề phản đối mà mặc cho con gái tự mình quyết định. Thế nhưng, thời gian thấm thoắt thoi đưa, nửa năm đã trôi qua, công tử đến cầu thân nhiều không đếm xuể, mà Tô Nguyệt Kiến lại chưa một lần gật đầu. Lâu dần, bên ngoài bắt đầu có lời đồn rằng con gái Tô gia quả là khó cầu.

Ấy vậy mà đối với chuyện này, Trần thị chẳng những không tỏ ra sốt ruột, trái lại, ý cười trên mặt bà ta ngày một rạng rỡ, trông càng ra dáng một người mẹ hiền đức.

Giáng Hương viện.

Trên chiếc sập quý phi, một thiếu nữ đang lim dim trong giấc ngủ say.

Thiếu nữ đang say ngủ ấy khoác trên mình một chiếc váy đỏ thẫm tay rộng, lưng thắt đai gấm cùng màu, bên hông còn đeo một chiếc túi thơm thêu thùa tinh xảo. Bộ y phục không chỉ tôn lên vóc người mảnh mai, thướt tha mà còn toát lên một vẻ quý khí ngời ngời. Nàng chống khuỷu tay lên cằm, để lộ ra đoạn cổ tay trắng ngần, thon thả. Trên cổ tay ấy là một chiếc vòng ngọc bích thượng hạng, sắc xanh biếc của ngọc càng làm nổi bật làn da trắng như tuyết, một vẻ đẹp khiến lòng người phải xao xuyến.

Gương mặt nàng nhỏ nhắn chỉ bằng bàn tay, với làn da trong như ngọc, trắng như tuyết, tựa đóa phù dung mới nở, vừa kiều diễm lại vừa mơn mởn sức sống. Hàng mi dài cong vυ"t như rèm, che hờ đôi mắt phượng đang khép hờ. Dưới sống mũi cao thẳng, đôi môi anh đào mềm mại lại khẽ cong lên một đường nét hoàn hảo, đẹp đến nao lòng.