Chương 2

Tô phủ tọa lạc tại phố Vũ Niết, phía đông thành Lâm An. Đây là một dinh thự bề thế với ba lớp sân trong. Nóc nhà lợp ngói lưu ly hình thú, còn xà nhà, đấu củng và góc mái lại được trang trí bằng những hoa văn màu xanh biếc tinh xảo. Riêng cánh cửa chính ba gian thì được sơn then đen bóng, nổi bật trên đó là vòng khuyên bằng đồng.

Và đây chính là phủ đệ của vị Tri châu ngũ phẩm đương nhiệm, Tô Kinh Mặc.

Thế nhưng, nếu ngược dòng thời gian trở về mười bảy năm trước, người ta sẽ biết rằng cái tên Tô Kinh Mặc cũng đã từng vang danh một thời ở kinh thành.

Bởi lẽ khi ấy, kỳ thi Đình vừa kết thúc, Tô Kinh Mặc đã đỗ Đồng tiến sĩ xuất thân, lập tức trở thành chàng rể tương lai được vô số gia đình quyền quý săn đón. Bản thân ông không chỉ có tướng mạo đoan chính, toàn thân toát lên khí chất thư sinh, mà còn mang trong mình vài phần cốt cách của bậc văn nhân. Chính vì vậy mà cho dù có xuất thân nghèo khó, không có gia thế chống lưng, Tô Kinh Mặc vẫn lọt vào mắt xanh của không ít tiểu thư khuê các.

Vậy mà, giữa muôn vàn lựa chọn sáng giá, chẳng ai ngờ rằng cuối cùng ông lại chọn kết duyên với Vân Thân Vương phủ.

Vân Thân Vương phủ, nghe qua thì có vẻ tôn quý thật đấy, nhưng người trong kinh thành ai cũng ngầm hiểu rằng phủ này chẳng qua chỉ là hữu danh vô thực.

Chuyện là, Già An Đế vốn tính tình đa nghi, nên sau khi ông ta lên ngôi đã có không ít vị vương gia đã lần lượt bệnh nặng mà qua đời. May thay, Vân Thân Vương nhờ có Hạ Nhược Quốc sư chỉ điểm mà sớm biết đường lui về ở ẩn, tránh xa triều chính. Từ đó, ông ngày ngày chỉ chăm lo cho hoa cỏ trong phủ, tỏ ra là một người không màng thế sự, cũng nhờ vậy mà giữ được tính mạng.

Bởi vậy, quan lại trong triều khi chọn nơi kết giao sui gia hầu như đều không bao giờ nghĩ đến Vân Thân Vương phủ. Nguyên do cũng thật dễ hiểu: thứ nhất, việc này không những chẳng mang lại lợi ích gì cho gia tộc, mà trái lại còn có thể rước họa vào thân vì làm gai mắt thiên tử. Thứ hai, Vân Thân Vương phủ dù sao cũng là phủ của thân vương, dẫu không có thực quyền nhưng vẫn mang họ hoàng gia. Thân phận của thế tử hay quận chúa suy cho cùng vẫn cao quý hơn con cái nhà quan một bậc. Do đó, dù là gả con gái đến hay cưới con dâu về, về mặt lễ nghi gia đình mình đều phải kính trọng, nhún nhường vài phần.

Chính vì những lẽ đó, giới quyền quý ở kinh thành chẳng một ai muốn kết thân với gia đình này. Ấy vậy mà, Tô Kinh Mặc lại cứ thế đâm đầu vào.

Tưởng chừng như con đường làm quan của Tô Kinh Mặc từ đây sẽ vô cùng ảm đạm, thế nhưng một chuyện bất ngờ đã xảy ra. Vị Vân Thân Vương đã nhiều năm không vào cung ấy, chẳng biết bằng cách nào, lại có thể cầu xin được cho con rể một chức quan Tri châu ở Lâm An.