Tô gia có một người con gái khuê danh là Nguyệt Kiến. Nàng sống trong khuê các suốt mười lăm năm trời, vì vậy người đời chỉ nghe danh chứ chưa từng được thấy mặt. Mãi cho đến những năm cuối của triều …
Tô gia có một người con gái khuê danh là Nguyệt Kiến. Nàng sống trong khuê các suốt mười lăm năm trời, vì vậy người đời chỉ nghe danh chứ chưa từng được thấy mặt.
Mãi cho đến những năm cuối của triều Già An, trong buổi lễ cập kê được tổ chức đúng vào dịp Tết Trung Thu, đích trưởng nữ của Tô gia là Tô Nguyệt Kiến mới vang danh khắp thành Lâm An.
Năm ấy, ở độ tuổi cập kê, nàng thiếu nữ với vẻ đẹp tựa ngọc tựa hoa, dáng vẻ thướt tha yêu kiều, lại thêm lời nói thanh tao duyên dáng đã khiến cho tất cả mọi người có mặt phải kinh ngạc tán thưởng. Cũng chính vì lẽ đó, khắp thành Lâm An bắt đầu lưu truyền một câu nói: "Cưới vợ, phải cưới con gái Tô gia."
Thế nhưng, giai nhân khó cầu, biết bao công tử danh gia đã phải ngậm ngùi ra về. Để rồi trong nỗi thất vọng, họ cũng chỉ biết âm thầm dõi theo, xem viên minh châu sáng giá này cuối cùng sẽ thuộc về nhà ai.
Ấy vậy mà, chỉ sau một đêm, viên minh châu ấy đã bị vấy bụi trần.
Đó là vào một đêm tối đen như mực, Tô Nguyệt Kiến đã vô tình uống phải chén trà do vị di nương trong phủ "cất công" chuẩn bị. Trong phòng nàng lúc này là đứa cháu trai hoang da^ʍ vô độ của bà ta, mà bên trong một căn phòng củi cách đó trăm bước, lại đang giam giữ một nam nhân tuấn tú vô song.
Đối với Tô Nguyệt Kiến lúc ấy, lựa chọn này xem ra không quá khó khăn.
Một đêm trôi qua, và gần như không một ai biết được chuyện gì đã xảy ra trong căn phòng củi tối tăm ấy. Trần di nương tất nhiên không dám hé răng, còn Tô Nguyệt Kiến thì càng không bao giờ nói ra.
Chỉ còn lại nam nhân kia...
Nam nhân tuấn tú ấy hóa ra lại là một mối phiền phức. Hắn một mực đòi chịu trách nhiệm với nàng, nhưng nàng lại chẳng hề cần đến. Và rồi dưới sự sắp đặt của số phận, hắn lại trở thành hộ vệ thân cận, trở thành nô tài của chính nàng.
Hắn không hề che giấu sự thèm muốn của mình, còn nàng cũng chẳng hề nể nang mà đáp lại hắn bằng những lời lẽ cay độc.
Khi ấy, Tô Nguyệt Kiến từng nghĩ, có lẽ đó là khoảng thời gian nàng trở nên độc địa nhất trong đời. Vậy mà cho dù nàng có làm cách nào cũng không tài nào đuổi nam nhân đó đi được.
Chẳng bao lâu sau, Tô phủ đột nhiên gặp biến cố. Vì bị Trung Vương liên lụy mà cả nhà trên dưới đều bị tống vào đại lao. Trùng hợp thay, nam nhân đó đã biến mất ngay trước đêm Tô phủ bị bắt giam. Ngồi trong nhà lao tăm tối bẩn thỉu, Tô Nguyệt Kiến lại thầm thấy may mắn: [May quá, hắn đi rồi.]
Thế nhưng, nàng đã không thể may mắn được lâu. Ngay ngày hôm sau, nàng đã gặp lại hắn.
Hắn mặc một thân phi ngư phục uy phong lẫm liệt đứng bên ngoài nhà lao, còn nàng thì mặc bộ đồ tù nhân rách rưới, thảm hại co ro ở bên trong. Quả đúng là phong thủy luân chuyển mà.
Hắn vẫn kiệm lời như mọi khi, chỉ "mở miệng vàng ngọc" khi ra lệnh cho thuộc hạ đưa nàng đi.
Mãi đến khi Tô Nguyệt Kiến nghe thấy tên cai ngục kính cẩn gọi hắn là "Chỉ Huy Sứ đại nhân", trái tim nàng mới như chìm xuống đáy vực. Nàng đã từng sỉ nhục hắn như thế, liệu giờ đây hắn sẽ trả thù nàng ra sao?
Thế nhưng, điều nàng không thể ngờ tới chính là, khi đêm xuống, hắn lại tự tay bưng một chậu nước đến trước mặt nàng, rồi nửa quỳ xuống và cất lời: "Cô nương, nô tài hầu hạ người rửa chân."