“Đừng nói là ăn, được cái chân này đạp cho một phát, người cũng nhẹ đi mấy lạng ấy chứ.”
Ông ta nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu, vẻ mặt đầy mê đắm.
Nước dãi sắp chảy ròng ròng qua kẽ răng đến nơi.
Rồi ông ta lại nuốt nước bọt một cái thật mạnh, cố nén cơn đói cồn cào rồi trói Chu Diễn lại: “Thịt ngon cỡ này, không thể ăn tươi nuốt sống hay chiên xào lửa lớn được, nhất định phải luộc hoặc hầm cách thủy. Ăn thịt người thì phải giữ được cái vị người, cốt ở chỗ mềm ngọt, thanh tao.”
“Tiếc, tiếc thật, chúng ta không có lộc ăn.”
“Ba ngày nữa, Nam Sơn Chức Nương bà bà mừng thọ, chúng ta đang sầu não không biết dâng lễ vật gì đây. Miếng thịt thơm thế này quá đủ tư cách rồi.”
Tên đồ tể đích thân xách hắn đi vòng qua tiệm thịt.
Dưới gốc hòe lớn ở ngã ba Hoàng Tuyền, ông ta đi vòng ba vòng, miệng lẩm nhẩm khấn vái. Sau đó, ông ta quay mặt về hướng Đông Nam, hét lớn một tiếng “mở”, rồi tung chân đạp mạnh vào không trung. Không khí dường như nứt ra tạo thành một cánh cửa. Ông ta vác Chu Diễn xông thẳng vào trong.
Bên trong âm u lạnh lẽo, một trang viên rộng lớn, đèn l*иg treo cao tỏa ra ánh sáng xanh leo lét.
Một bước chân đã là trời đất cách biệt.
Chu Diễn chết sững, theo bản năng quay đầu lại.
Tiệm thịt của tên đồ tể ở ngã ba vẫn còn đó, bên ngoài nắng vàng rực rỡ, bên trong lại lạnh lẽo âm u.
Đây...
Dòng suy nghĩ của Chu Diễn đông cứng lại.
Cái này đúng không vậy?
Sai sai thế nào ấy nhỉ?
Tên đồ tể xách Chu Diễn đến một sân phụ, dặn dò vài câu rồi ném hắn vào trong một cái l*иg sắt.
“Đại ca, hàng mới về à?”
Một gã nam tử khác sáp lại gần săm soi Chu Diễn, đáy mắt cũng ánh lên màu xanh lục.
Tên đồ tể nói: “Hàng hôm nay mới thu được. Canh cho kỹ vào, ba ngày nữa Phường chủ sẽ ở đây mừng thọ bà bà, món này ít nhất cũng phải là một đĩa trên mâm cỗ.”
“Cấm động tay động chân, cũng cấm véo trộm thịt ăn vụng đấy.”
“Nuôi cho cẩn thận vào.”
Tên đồ tể dặn dò tỉ mỉ xong, lại nhìn chằm chằm Chu Diễn, nuốt nước bọt ừng ực, răng nanh cũng trở nên sắc nhọn hơn. Nhìn là biết ông ta thèm lắm rồi. Cuối cùng, bụng ông ta réo lên ùng ục. Ông ta cúi đầu cắn phập vào cánh tay mình, máu tươi ứa ra. Ông ta liền mυ"ŧ lấy mυ"ŧ để mới kìm lại được cơn thèm ăn.
“Chưa từng thấy người nào thơm đến thế này!”
“Chết tiệt, đây rốt cuộc là nơi quái quỷ nào.”
Pháp thuật? Thần thông?
Hay là cơ quan cạm bẫy?
Sau khi tên đồ tể rời đi, Chu Diễn mới hơi thả lỏng được một chút.
Trong lòng hắn là nỗi sợ hãi tột độ, sự bất an khi ở trong một môi trường xa lạ, và cuối cùng là một ngọn lửa giận vô danh đang bùng cháy vì không hiểu sao mình lại lưu lạc đến cái thế giới này. Cảm xúc rối như tơ vò.