Chu Diễn nhìn những con yêu quái đang quằn quại. Một ý nghĩ trỗi lên trong đầu hắn, đè nén thế nào cũng không được.
Im lặng trong hai nhịp thở, hắn đột nhiên tự bật cười.
Hắn nói: “Sợ cái đếch gì!”
Tim Lý Tri Vi đập thình thịch. Cô bé cảm thấy những biến cố trong khoảng thời gian ngắn ngủi này thật sự quá dồn dập, tựa như thỏ lượn diều bay. Đầu tiên là bị bắt, sau đó lúc sắp bị ăn thịt thì được cứu, cứu xong lại còn đem yêu quái băm thành thịt cho yêu quái khác ăn, rồi nghênh ngang bước ra.
Trải nghiệm thế này thực sự là...
Rồi cô bé thấy thiếu niên kia đột nhiên bật cười, và sau đó...
Tên này lại đi vào trong?
Lý Tri Vi trợn tròn mắt, bước lên một bước níu lấy Chu Diễn, vội vàng hỏi nhỏ: “Ngươi làm gì vậy?”
Chu Diễn nói: “Ta vừa nhớ ra còn một việc chưa làm.”
“Việc gì?”
“Ngươi ở đây đợi ta. Nếu thực sự sợ hãi, cứ đi thẳng về phía trước, ở đó có một cái cây nhỏ, cứ xông thẳng về phía đó là ra được. Đến đây rồi thì không còn mấy yêu quái nữa đâu.”
Lý Tri Vi chỉ thấy hắn đi thẳng vào trong. Chén đĩa bừa bãi, một đám yêu quái ngã gục trên bàn án, để lộ ra bản tướng của mình, đang giãy giụa khóc lóc, thì thầm, la hét. Đủ thứ âm thanh hỗn tạp nghe đến nhức cả tai.
Chu Diễn trong bộ quần áo rách rưới, chân đi đôi giày gai, nghênh ngang đi xuyên qua đám yêu quái.
Có tên nào không có mắt cản đường, liền bị hắn đá văng sang một bên.
Hắn nhìn cánh tay của nữ nhân kia, thực ra cũng chẳng nói gì.
Rồi hắn xách thùng dầu trong bếp sau lên, bước ra ngoài, vẩy dầu tung tóe khắp bốn phía. Những tên yêu quái đang tê liệt trên mặt đất đều bị xối dầu từ đầu đến chân. Vừa đi, hắn vừa đá đổ những ngọn đèn cầy.
Lửa nến bên trong bén vào dầu, “phừng” một tiếng bắt đầu bùng cháy, lan sang người bọn yêu quái, đốt cháy quần áo, đốt cháy da thịt, đốt cháy lông tóc. Tiếng kêu la thảm thiết ngày một dữ dội.
Chu Diễn chạy ra sau cùng.
Rồi hắn ném mạnh thùng dầu và chút dầu còn sót lại lên mái nhà.
Nơi ăn uống của đám tiểu yêu này là một ngôi nhà tranh điển hình, dùng tre làm khung, bùn vàng trộn rơm trát tường, dùng nhiều lớp rơm rạ, cỏ tranh và thân cao lương bện lại làm mái. Tất cả đều là vật liệu dễ cháy.
Chu Diễn cầm một ngọn đuốc dồn hết sức lực ném lên. Ngọn đuốc xoay tít trong không trung rồi rơi xuống mái nhà. “Phừng” một tiếng, cả ngôi nhà từ trên xuống dưới đồng loạt bốc cháy. Ngọn lửa hung tợn bùng lên dữ dội trong lãnh địa của yêu ma quỷ quái này.