Chương 1: Chu Diễn

Mơ mơ màng màng.

Tâm trí hoàn toàn trống rỗng.

Dòng suy nghĩ của Chu Diễn khó khăn lắm mới tụ lại được. Chút ký ức cuối cùng vẫn chưa chịu quay về, hắn chỉ nhớ mang máng rằng trước đó, có một nhóm phượt thủ đi bộ xuyên rừng sâu gần núi Thái Sơn. Hắn với tư cách là thành viên đội cứu hộ tình nguyện của thành phố đã tham gia hỗ trợ tìm kiếm, rồi sau đó chẳng còn ấn tượng gì nữa.

Chẳng lẽ sảy chân, hụt bước rồi lăn xuống vực à?

Mẹ già cứ bảo mình là đứa con cầu xin từ Thái Sơn Nương Nương nên cấm tiệt mình bén mảng lên núi Thái Sơn.

Mà mình có leo lêи đỉиɦ chính đâu cơ chứ.

Nóng quá!

Trong đầu hắn là một mớ suy nghĩ hỗn độn.

Hình như hắn đang nằm ngửa trên một chiếc xe cút kít, chỉ có thể ngước mắt nhìn lên một khoảng trời hẹp. Chắc là đại nạn không chết, dù thân thể có hơi cứng đờ và đau nhức, nhưng trong lòng hắn lại thở phào nhẹ nhõm. Thậm chí hắn còn có tâm trạng thơ thẩn, cảm thấy bầu trời xanh một cách lạ thường, trong vắt cứ như thảo nguyên ngày nắng đẹp.

Chiếc xe đẩy hắn đi về phía trước, cảnh vật trong tầm mắt cũng liên tục thay đổi.

Mặt đất gập ghềnh, chiếc xe xóc nảy tưng tưng.

Xương cốt đau ê ẩm.

Vài người qua đường cất tiếng chào người đẩy xe, rồi liếc thấy Chu Diễn đang nằm thẳng đơ, bèn ngạc nhiên hỏi: “Tìm được rồi à?”

“Ừm, may thôi. Tối qua ngủ sớm thấy chán nên đi lượn một vòng, ai dè lượm được cái của nợ này rơi từ trên núi xuống.”

Giọng điệu cuộc trò chuyện nghe như một thứ tiếng địa phương nào đó, nhưng kỳ diệu là Chu Diễn lại có thể nghe hiểu.

Mấy người đó nhìn Chu Diễn, bàn tán với nhau vài câu, cuối cùng chỉ buông một lời cảm thán: “Số may thật.”

Đúng vậy, may thật.

Chính Chu Diễn cũng cảm thấy thế, sảy chân lăn từ trên núi xuống mà vẫn còn sống.

Mồ mả tổ tiên chắc phải bốc khói xanh rồi.

Thẻ tín dụng của bà cố ở chỗ Diêm Vương chắc cũng sắp quẹt đến bốc khói luôn rồi.

Chu Diễn không thể cử động, chỉ có thể đoán rằng đội cứu hộ đã tìm thấy mình và đang vận chuyển hắn ra khỏi hang cùng ngõ hẻm này. Dù sao đi nữa, cuối cùng cũng sống rồi, chắc cha mẹ ở nhà đã lo sốt vó lên.

Mẹ hắn chắc khóc cạn nước mắt rồi.

Bà ấy tính tình mềm yếu, hở ra là khóc.

Không biết khi thấy mình trở về, họ sẽ có cảm giác gì.

Còn đám bạn khốn nạn của hắn ấy à.

Hừm! Lăn vài vòng trên núi, áo bẩn tí thôi mà.