“Được rồi, không nói chuyện người khác nữa. Chạy bộ xong thì làm gì?” Kỷ Hoài Chi hỏi.
“Tất nhiên là đi chơi chứ! Xe máy, lượn hồ, vui hết nấc luôn, lão Kỷ!” Tề Hồng Khắc phấn khởi reo lên.
Tư Đồ Không cau mày: “Tôi chạy vài vòng rồi về nhà.”
Kỷ Hoài Chi và Tề Hồng Khắc nhìn nhau.
“Trời! Về sớm thế làm gì? Ba mẹ cậu chẳng phải đều đi công tác rồi sao?” Tề Hồng Khắc khó hiểu.
“Ừ.” Tư Đồ Không hừ lạnh: “Trong nhà vẫn còn một cục phiền toái lớn.”
Biết tâm trạng Tư Đồ Không không tốt, Tề Hồng Khắc cũng không hỏi thêm. Anh em với nhau, ai gặp chuyện gì đều hiểu rõ như lòng bàn tay.
Dạo gần đây, Tư Đồ Không cứ bị tiểu tam của ba bám lấy, buồn cười hơn là tiểu tam đó còn từng theo đuổi Tư Đồ Không, lại còn là bạn cùng lớp của bọn họ…
Bên này, Bạch Tố Băng dẫn theo Lý Dao, hay nên gọi đúng tên đã sửa lại là Phó Thanh Lan bước vào tiệm làm tóc.
“Cưng ơi, lần này muốn cắt kiểu gì nào?” Một người đàn ông ăn mặc diêm dúa lòe loẹt uốn éo đi tới.
“Minh Phàm, đây là con tôi. Cậu cắt tóc cho nó đi. Sắp đến ngày khai giảng rồi mà nó còn để tóc dài như thế này thì ra thể thống gì!” Giọng Bạch Tố Băng đầy bực bội.
Vừa nãy trên xe, nhận cuộc gọi từ phụ huynh của cô nữ sinh kia làm bà ta tức đến mức muốn ném điện thoại.
Lúc này Minh Phàm mới chú ý đến người đứng sau Bạch Tố Băng. Anh ta còn tưởng bà ta dẫn vệ sĩ theo, ai ngờ lại là tiểu thiếu gia vừa được tìm về.
Mà tóc thì dài quá mức, đến mức không thấy rõ ngũ quan ra sao.
Mở tiệm bao nhiêu năm, dạng người nào anh ta cũng gặp qua, nên chút việc này chẳng đáng gì. Anh ta liền thoải mái nói: “Chị yên tâm, để em cắt cho đẹp trai sáng láng ngay!”
Bạch Tố Băng trợn mắt, giọng thiếu kiên nhẫn: “Cắt bừa cũng được, nó trông thế nào thì dù có cắt sao cũng không đẹp bằng anh nó. Nhưng tóc phải cắt ngắn, đừng để dài quá.”
Chủ yếu là bà ta sợ tóc Phó Thanh Lan dài quá sẽ lộ giới tính.
“Được được, chị cứ yên tâm. Chị là khách quen của tụi em mà, chắc chắn làm chị hài lòng.” Minh Phàm cười đáp.
Anh ta len lén quan sát “cậu nhóc” vài lần. Từ lúc bước vào đến giờ, người này chưa nói câu nào, rất trầm tĩnh.
Phó Thanh Lan ngẩng đầu nhìn người đàn ông ăn mặc loè loẹt trước mặt, rồi đi theo anh ta ngồi xuống trước gương toàn thân.
“Soái ca, ngẩng đầu lên chút, tôi muốn vén tóc để xem rõ ngũ quan của cậu.”
Phó Thanh Lan phối hợp ngẩng đầu, để lộ đôi mắt đen nhánh.
Minh Phàm sững lại một thoáng. Đôi mắt này lạnh nhạt đến mức lạ thường, như thể không có chuyện gì trên đời có thể khiến cậu để tâm.
“Phiền anh cắt nhanh một chút.”
Giọng nói thanh lạnh mà rõ ràng của Phó Thanh Lan khiến Minh Phàm hoàn hồn. Anh ta liền nở nụ cười xin lỗi.
“Được được.”
Nói rồi, anh ta vén lớp tóc dài của Phó Thanh Lan lên. Lúc này, ngũ quan của Phó Thanh Lan mới hoàn toàn hiện ra.
Làn da mang sắc vàng khỏe mạnh, là kiểu chỉ có thể có nhờ phơi nắng. Ngũ quan vô cùng nổi bật: đường chân mày sắc nét, lông mày đen đậm mà không có sợi thừa. Sống mũi không quá cao, hơi có nét mềm, mang chút khí chất nữ tính. Môi hơi tái nhưng dáng môi lại là kiểu đẹp nhất anh ta từng thấy ở một cậu nhóc: không mỏng cũng không dày, cân đối, đầy đặn, nhất là khóe môi hơi cong, trông như lúc nào cũng phảng phất ý cười.
Ngũ quan hoàn hảo ấy đặt trên gương mặt gầy với đường nét trái xoan, tam đình ngũ nhãn cực kỳ hài hòa, rất thu hút.
Nói thật, cậu nhóc này vẫn còn non, mặt chưa hoàn toàn nảy nở. Nhưng chỉ vài năm nữa thôi, chắc chắn còn đẹp trai hơn cả anh trai cậu.
Minh Phàm nhìn thân hình quá gầy của Phó Thanh Lan, không khỏi lo lắng: “Cậu gầy quá, phải ăn nhiều vào. Có da có thịt một chút sẽ đẹp hơn.”
Đôi mắt đào hoa ấy vẫn không hề dao động cảm xúc, nhìn anh ta như thể những lời vừa rồi hoàn toàn dư thừa.
“Muốn cắt kiểu gì?” Minh Phàm bắt đầu thấy không tự nhiên.
“Kiểu nào cũng được.” Phó Thanh Lan lạnh nhạt đáp.
“Vậy được, tôi sẽ tự xử lý. Có cần bảo mẹ cậu lại đây nói thử không? Tôi thấy hình như bà ấy vừa đi sang khu nghỉ.”
“Không cần.” Phó Thanh Lan liếc anh ta một cái, chỉ cảm thấy thợ cắt tóc này nói hơi nhiều.
Ở thị trấn Sa Oa, nếu chú Từ biết cô định cắt tóc, chắc chắn sẽ lao tới ngăn ngay. Dù sao việc ông nhớ thương mái tóc cô cũng không phải chuyện ngày một ngày hai.
Nhìn trong gương những lọn tóc dài rơi xuống từng chút một, ánh mắt Phó Thanh Lan khẽ động, như thoáng lóe sáng.