Tề Hồng Khắc đẩy nhẹ Tư Đồ Không một cái rồi cười chửi: “Cút đi!”
“Đừng làm bài nữa. Tụi mình chạy một vòng cho tỉnh người đi.” Tư Đồ Không đề nghị.
Tề Hồng Khắc lập tức gật đầu lia lịa, tán thành ngay: “Được, được, cái này được nè! Lão Kỷ, đi thôi, còn mười ngày nữa mới thi đấu học thuật mà. Với cái đầu thông minh của cậu thì có gì phải sợ.”
Kỷ Hoài Chi gập tập bài thi lại, liếc nhìn Tề Hồng Khắc rồi trêu: “Không ngờ Tiểu Hồng cũng biết dùng thành ngữ bốn chữ. Giỏi thật đấy, bội phục bội phục!”
“Đi chết đi!” Tề Hồng Khắc lao lên định quàng cổ anh, ai ngờ Kỷ Hoài Chi chỉ hơi nghiêng người đã né gọn.
Tư Đồ Không nhìn hai đứa giỡn nhau phía trước, khẽ lắc đầu. Đến bao giờ Tề Hồng Khắc mới chịu lớn đây? Đúng là không nhìn ra chuyện... rõ ràng Kỷ Hoài Chi đang cố ý chọc tức cậu ta mà cậu ta chẳng biết gì.
Từ nhà Kỷ Hoài Chi đi ra phải đi ngang qua trung tâm thành phố, nơi phồn hoa bậc nhất thành phố Nam. Kỷ Hoài Chi quay đầu nhìn ra cửa sổ. Cách đó không xa là công ty của nhà anh, tương lai anh cũng sẽ vào làm trong những tòa văn phòng ấy.
Đi ngang một tiệm làm tóc quen thuộc, Kỷ Hoài Chi thoáng thấy Bạch Tố Băng đang dắt một cô gái cao gầy bước vào. Bóng lưng người đó vừa kiêu ngạo lại vừa cứng cỏi.
Nhớ lại mấy tin đồn gần đây, anh bỗng thấy hứng thú, quay sang hỏi Tề Hồng Khắc: “Tiểu Hồng, cậu biết tại sao nhà họ Phó lại đón đứa nhỏ đó về không?”
“Đón cái gì mà đón! Mẹ tôi nói là trước đây họ cố tình vứt nó đi ấy. Nghe đâu là do mệnh của nó khắc với bát tự của Phó Đình Quân, sợ ảnh hưởng vận thế làm ăn gì đó... nói chung là mấy chuyện mê tín phong kiến.”
Tư Đồ Không ngồi ghế phụ nghe vậy cũng quay đầu lại góp chuyện: “Tôi nghe đồn khác nè. Hình như thời gian trước Phó Thanh Hiên vì thất tình mà nhảy lầu, bây giờ vẫn chưa tỉnh. Nhà họ Phó sợ không có người nối nghiệp nên mới đi tìm đứa nhỏ kia về.”
Tề Hồng Khắc lắc đầu, tỏ vẻ không quan tâm: “Thôi, bất kể thế nào thì thằng nhóc đó cũng tội thật. Không muốn thì nói bỏ là bỏ. Giờ cần người thì lại kéo nó về. Không biết thằng bé nghĩ sao nữa. Chứ nếu là tôi, có đánh chết tôi cũng không quay về!”
Tư Đồ Không bật cười, châm chọc: “Cũng có khi... nó nhìn trúng gia sản nhà họ Phó.”
Kỷ Hoài Chi nhớ đến bóng dáng vừa gặp không lâu trước đó, đối với lời nói của hai người bọn họ vừa rồi vẫn giữ thái độ hoài nghi.
Một bóng dáng cao gầy như vậy, luôn khiến người ta cảm giác đối phương hẳn là người rất chính trực.