“……”
“……”
Lâm Mặc Văn chưa bao giờ cảm thấy không tự nhiên như lúc này.
Sau khi xác nhận đây không phải là giấc mơ, cậu nhìn chằm chằm vào Lệ Chiến với vẻ mặt khó tin, thậm chí còn đưa tay nhéo mặt anh, lặp đi lặp lại câu hỏi: “Thật sao?”
Lệ Chiến gật đầu mà không nói gì, kết quả là nước mắt của Lâm Mặc Văn bất giác rơi xuống.
Lệ Chiến vỗ nhẹ lưng cậu, nhưng cậu lại khóc càng lúc càng lớn, đến mức không thể thở nổi.
Khi đã bình tĩnh lại, Lâm Mặc Văn cảm thấy vô cùng xấu hổ. Lệ Chiến đã tỉnh lại một cách kỳ diệu, lẽ ra phải vui vẻ mới đúng, thế mà lại khóc lóc như vậy.
Hơn nữa, cậu còn nhéo mặt Lệ Chiến…
Lâm Mặc Văn hoàn toàn không biết phải đối diện với Lệ Chiến thế nào, nhân lúc đến giờ cơm, cậu vội vàng lấy cớ rời đi. Nhưng dù trốn đi đâu thì sau khi nấu cơm xong, cậu vẫn phải đối mặt với anh.
Cậu không chắc có nên ngồi ăn cùng không, mãi đến khi thấy Lệ Chiến nhíu mày ra hiệu bảo cậu ngồi xuống, cậu có cảm giác như đã trải qua mấy đời.
Lệ Chiến… thực sự đã tỉnh dậy rồi.
Cảm giác không chân thực bao trùm lấy Lâm Mặc Văn, cậu không nhịn được mà liên tục nhìn Lệ Chiến.
Gia đình họ Lệ giáo dục theo phong cách quân đội, dù chỉ ngồi trong nhà, Lệ Chiến vẫn giữ lưng thẳng tắp, chuẩn mực như một cây tùng, ngay cả động tác ăn uống cũng vô cùng có quy củ.
Sau gáy vẫn còn vương lại chút hơi nóng, Lâm Mặc Văn rất muốn hỏi vì sao Lệ Chiến lại làm vậy.
Dù đúng là bị nhấn mạnh một cái thì sẽ biết đây không phải mơ… nhưng Lệ Chiến từ trước đến nay luôn cảnh giác cao độ, đừng nói là chạm vào tuyến thể của người khác, ngay cả tiếp xúc thông thường anh cũng không thích.
Hơn nữa, Lệ Chiến đã tỉnh từ bao giờ? Anh không cảm thấy kỳ lạ khi trong nhà có một người xa lạ sao? Tại sao lại thản nhiên ngồi ăn cơm như vậy, thậm chí còn cho phép người xa lạ ngồi cùng bàn?
… Nhưng dù sao đi nữa, chỉ cần Lệ Chiến tỉnh lại là tốt rồi.
Một năm rưỡi qua, Lâm Mặc Văn chưa từng thả lỏng một giây phút nào. Mãi đến lúc này, cậu mới có thể thở phào.
Lệ Chiến không cần phải tiếp tục nằm trên giường như một kẻ tàn phế suốt quãng đời còn lại nữa. Anh là một thiên chi kiêu tử* kiêu hãnh như thế, vốn không nên rơi vào tình trạng khốn đốn như vậy.
(*Thiên chi kiêu tử: Người được ông trời ưu ái, sinh ra đã hơn người.)
Tốc độ ăn của Lệ Chiến nhanh hơn Lâm Mặc Văn rất nhiều, nhưng ăn xong, anh không rời đi mà lại nhìn chằm chằm vào cậu.
“……”
Tim Lâm Mặc Văn như ngừng đập một nhịp, cậu lập tức dời tầm mắt, vành tai đỏ bừng.
Cậu vẫn luôn quan sát Lệ Chiến từ xa, sau khi kết hôn bất ngờ thì Lệ Chiến vẫn luôn nhắm mắt, đây là lần đầu tiên cậu đối diện trực tiếp với ánh mắt của anh.
Dáng vẻ của Lệ Chiến đúng là được ông trời ưu ái, bị đôi mắt đó nhìn thẳng vào, không ai có thể giữ được bình tĩnh.
Để che giấu sự bối rối, Lâm Mặc Văn vội vàng ăn mấy miếng.
Tại sao Lệ Chiến cứ nhìn cậu như vậy?
Không, cũng đúng thôi, nhìn vài lần cũng hợp lý, có khi anh có điều gì đó muốn nói với cậu
Nghĩ vậy, Lâm Mặc Văn nhanh chóng ăn xong. Quả nhiên, sau bữa cơm, Lệ Chiến dùng ánh mắt ra hiệu cho cậu đi theo.
Lâm Mặc Văn muốn dọn dẹp sơ qua bàn ăn trước, nhưng Lệ Chiến có vẻ không vui: “Qua đây.”
Lâm Mặc Văn đành phải bỏ mặc mọi thứ, đi theo Lệ Chiến vào phòng ngủ.
“Ngài Lệ?”
“……”
“Ngài có việc gì muốn làm sao?”
“Đánh dấu.”
Hơi nóng sau gáy Lâm Mặc Văn lại tăng lên, cậu vô thức lặp lại: “Đánh dấu…?”
Lệ Chiến dường như không muốn nhắc lại, anh nắm lấy cánh tay Lâm Mặc Văn kéo về phía giường.
Lâm Mặc Văn không thể chống lại sức mạnh của anh, thấy Lệ Chiến sắp đè lên mình, cậu lập tức giơ tay ôm lấy cổ.
“Không muốn?”
“Không… không phải là không muốn, chỉ là tôi muốn biết lý do…”
“Tôi muốn.”
“Tại sao lại muốn làm vậy?”
“Bỏ tay ra.”
“Ngài Lệ, ngài vẫn chưa nói lý do... ”
“Vậy thì thôi.”
Lệ Chiến lập tức buông cậu ra, xoay người rời đi, để lại Lâm Mặc Văn ngồi ngẩn ngơ trên giường.
Cậu không theo kịp diễn biến của mọi việc.
Lệ Chiến đột nhiên tỉnh lại, ấn vào tuyến thể của cậu, rồi lại muốn đánh dấu cậu…
Trong lúc cậu còn đang sững sờ, Lệ Chiến quay lại, lần này mang theo một chai gì đó và một chiếc thẻ.
Anh đưa thẻ cho Lâm Mặc Văn, cậu vô thức nhận lấy, cúi đầu nhìn, suýt chút nữa ngã khỏi giường.
Chiếc thẻ tín dụng này trông rất lạ, cậu chỉ nhận ra tên ngân hàng trên đó, nhưng nếu cậu không nhầm… đây có vẻ là thẻ không giới hạn…?
Không, chắc là nhầm rồi.
Chưa đợi cậu hỏi lý do, Lệ Chiến lại đưa cái chai kia cho cậu.
“Uống đi.”
“Đây là gì ạ?”
“Dịch dinh dưỡng.”
Lâm Mặc Văn nhấp một ngụm, mùi vị kỳ lạ nhưng không đến mức khó uống, chỉ là… rất khó diễn tả.
Cuối cùng cậu vẫn ngoan ngoãn uống hết.
“Lệ tiên sinh, thực ra tôi cũng có điều muốn hỏi ngài… Ngài có thể trả lời không?”
“Nói.”
“Ngài không cảm thấy kỳ lạ khi tôi ở đây sao… Ngài biết tôi là ai không?”
“Bạn đời của tôi.”
“Ngài đã tỉnh lại bao lâu rồi?”
“Hai ngày.”
“Hai ngày?” Lâm Mặc Văn ngẩn người, “Nhưng hôm qua tôi không hề nhận ra rằng…”
“Cậu đã hôn mê một ngày rưỡi, trong thời gian đó tôi đã tỉnh.”
“Khoan đã, tôi đã ngất đi?”
Lệ Chiến không trả lời, chỉ im lặng với gương mặt tối sầm, có vẻ như anh không kiên nhẫn với chủ đề này.
Lâm Mặc Văn lập tức ngậm miệng, thầm giật mình. Cậu không ngờ mình đã ngủ suốt một ngày rưỡi…
May mà Lệ Chiến tự tỉnh lại.
Bác sĩ nói đúng, nhìn Lệ Chiến bây giờ chỉ giống như mới khỏi bệnh, chứ không phải như một người thực vật vừa tỉnh dậy.
Lâm Mặc Văn vẫn chưa hoàn toàn tin vào sự thật này, giống như trúng số độc đắc vậy, thậm chí kỳ tích này còn hiếm hoi hơn.
Tuy Lâm Mặc Văn chưa phục hồi tinh thần lại, vẫn đang ngây người, nhưng đầu óc đã bắt đầu suy nghĩ đến những chuyện sau khi anh tỉnh lại
“Vậy… bây giờ ngài định thế nào?”
“Thế nào là sao?”
“Ý tôi là quan hệ giữa chúng ta… Ngài muốn xử lý thế nào?”