"Chúc ngủ ngon." Tai Lâm Mặc Văn đỏ lên, giọng nói cũng nhẹ hơn. "Lệ tiên sinh."
Cách xưng hô “tiên sinh” này hiển nhiên không mang ý nghĩa thông thường. Bình thường, Lâm Mặc Văn chắc chắn không dám chiếm chút lợi ích như vậy. Nếu không phải do Lệ Chiến gặp chút chuyện, cậu thậm chí còn chẳng có cơ hội tiếp xúc với anh…
(Mình giải thích xíu từ "tiên sinh" này theo ý của Lâm Mặc Văn thì có 2 nghĩa. Một là người được mọi người kính trọng. Hai thì có đồng nghĩa với bạn đời, chồng. Thì theo ý Lâm Mặc Văn thì nghĩa bé nó đang gọi chồng ơi đó)
Có đôi khi, Lâm Mặc Văn cảm thấy bản thân thật quá đáng, bởi cậu thỉnh thoảng lại cảm thấy vui vẻ khi có thể tiếp xúc với Lệ Chiến như thế này. Nhưng cậu không nên như vậy.
Dĩ nhiên, đó chỉ là đôi lúc mà thôi. Phần lớn thời gian, cậu chẳng thể nào vui nổi. Dù sao, Lệ Chiến cũng từng là người được cả thế giới ngưỡng mộ, là thiên chi kiêu tử, vậy mà giờ đây lại rơi vào hoàn cảnh như thế này…
Cơn chóng mặt ngày càng trở nên dữ dội. Lâm Mặc Văn đã thức trắng cả đêm để chạy kịp bản thảo, hôm qua còn dầm mưa vì đến tìm Lệ Tiêu, hôm nay lại truyền cho Lệ Chiến một lượng lớn tin tức tố. Cậu thầm nghĩ không ổn, nếu cậu xảy ra chuyện thì ai sẽ chăm sóc Lệ Chiến đây?
Lâm Mặc Văn nhanh chóng rửa mặt, lên giường nằm xuống, cài báo thức, buổi tối cậu phải thức dậy hai lần để giúp Lệ Chiến trở mình.
Thế nhưng, dù chuông báo thức đã reo đến lần thứ hai, Lâm Mặc Văn vẫn không tỉnh dậy.
...
...
Khi mở mắt ra, Lâm Mặc Văn phát hiện khung cảnh xung quanh có gì đó không đúng. Đây là phòng ngủ của Lệ Chiến, không phải nơi cậu vẫn thường ngủ.
Thì ra là vậy.
Lâm Mặc Văn lập tức hiểu ra: Cậu đang mơ.
Dù sao thì, lẽ ra người đang nằm trên chiếc giường này phải là Lệ Chiến mới đúng.
Cậu ngồi dậy, đúng lúc đó, cửa phòng mở ra. Lâm Mặc Văn thoáng sững sờ.
Là Lệ Chiến.
Lệ Chiến đứng ở cửa, chậm rãi bước về phía cậu.
Lâm Mặc Văn không kìm được mà tiến lên, đưa tay chạm vào khuôn mặt của Lệ Chiến, bật cười.
“Lần đầu tiên mơ thấy một giấc mơ chân thực như thế này.”
Lệ Chiến khẽ nhíu mày.
“Sao vẫn gầy thế này.” Thật ra, với một Alpha cấp SS như Lệ Chiến, vóc dáng của anh không thể gọi là gầy, nhưng so với ấn tượng của Lâm Mặc Văn về Lệ Chiến trước đây, vẫn có sự chênh lệch. Cậu đau lòng nhìn anh, lẩm bẩm: “Không thể mơ thấy điều gì đó tốt hơn sao”
“Không phải.”
“Không phải cái gì?”
“Mơ.”
Lâm Mặc Văn khẽ cười, không tin vào lời nói của đối phương. Dù giấc mơ này rất tuyệt vời, nhưng cậu cũng nên tỉnh lại thôi. Dù sao thì Lệ Chiến thực sự vẫn đang cần cậu chăm sóc.
Làm thế nào để tỉnh lại đây?
Ngay khi ý nghĩ này vừa xuất hiện, đột nhiên Lâm Mặc Văn ngửi thấy. Không, chính xác hơn là cảm nhận được gì đó, là mùi tin tức tố của Lệ Chiến.
Cậu từng nghe nói pheromone của Lệ Chiến mang theo hương gỗ. Khi cậu lại gần anh để ngửi thử, quả nhiên đúng là như vậy. Nhưng bây giờ, Lâm Mặc Văn còn cảm nhận được một loại cảm giác lạnh lẽo và sắc bén không thể diễn tả bằng lời.
Cùng lúc đó, trong cơ thể cậu có thứ gì đó bắt đầu nóng lên. Lâm Mặc Văn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ cảm thấy kiệt sức… Không, không phải là mệt mỏi, mà là… không còn chút sức lực nào?
Đầu óc cũng trở nên nhẹ bẫng, hơi giống như chóng mặt, nhưng lại không hoàn toàn giống, vì cậu không cảm thấy khó chịu.
Đột nhiên, Lệ Chiến vươn tay ôm lấy eo Lâm Mặc Văn.
Chưa kịp phản ứng, cậu đã bị anh kéo lại gần.
Tay còn lại của Lệ Chiến bất ngờ kéo áo cậu xuống, rồi trực tiếp đặt lên tuyến thể sau gáy của cậu.
Đó là một trong những bộ phận cực kỳ nhạy cảm của Omega.
Hành động này chẳng khác gì việc đột ngột xé toạc quần áo của cậu và chạm vào nơi riêng tư, có thể nói đây là một hành vi xâm phạm.
Lâm Mặc Văn chưa bao giờ bị ai chạm vào chỗ này, toàn thân cậu run lên, lưng lạnh toát, hai chân mềm nhũn, lập tức ngã xuống.
Lệ Chiến dường như đã đoán trước được điều này, chỉ hơi siết tay lại là có thể đỡ lấy cậu một cách vững vàng.
Cảm giác nóng bỏng từ nơi bị chạm vào vẫn còn đọng lại, tuyến thể sau gáy chưa bao giờ nóng rực như vậy.
Lệ Chiến có thể cảm nhận được cơ thể mềm mại của Omega đang dựa vào l*иg ngực mình. Anh cúi đầu, nhìn người trong lòng với gương mặt đỏ bừng, sau đó nhẹ nhàng đặt ngón tay lên gáy cậu, chậm rãi vuốt ve làn da xung quanh tuyến thể, rồi lạnh nhạt mở miệng:
“Em tỉnh chưa?”