"Chào buổi tối."
Lâm Mặc Văn vừa nói, vừa dùng ống tiêm rút một ít pheromone từ phần sau gáy của mình - nơi lưu trữ tin tức tố, rồi trộn lẫn vào thức ăn dạng lỏng, sau đó truyền qua ống dạ dày cho Alpha đang bất động cũng là chồng của cậu, Lệ Chiến.
Đã hai năm trôi qua kể từ khi Lệ Chiến trở thành người thực vật do tai nạn máy bay. Lâm Mặc Văn kết hôn với Lệ Chiến được gần một năm rưỡi. Khi mới đến, rõ ràng Lệ Chiến không được chăm sóc tốt, thậm chí còn bị loét do nằm lâu... Nhưng bây giờ, tình trạng của Lệ Chiến đã cải thiện đáng kể. Phải nói rằng, không hổ danh là một Alpha cấp cao, dù đã nằm bất động suốt một năm rưỡi, nhưng cơ thể Lệ Chiến chỉ gầy đi ít nhiều, chứ cơ bắp không hề bị teo, điều này gần như là không thể đối với một người bình thường. Bác sĩ cũng nói rằng nếu Lệ Chiến có thể tỉnh lại, thậm chí anh ấy sẽ không cần phục hồi chức năng mà có thể nhanh chóng trở lại bình thường.
Nhưng Lệ Chiến vẫn chưa tỉnh lại.
So với người bình thường, có thể nói Lệ Chiến đã chịu ít đau khổ hơn rất nhiều. Nhưng dù vậy, Lâm Mặc Văn vẫn vô cùng xót xa, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác... Cậu dẹp bỏ những suy nghĩ này, giúp Lệ Chiến trở mình, xử lý vấn đề bài tiết, dọn dẹp cơ thể và thay ga giường. May mắn là thể chất của Lệ Chiến rất tốt, không cần lật người mỗi giờ, nếu không, một mình cậu thực sự không thể chăm sóc nổi.
“Haiz”
Hiện tại, một mình Lâm Mặc Văn vẫn có thể xoay sở, nhưng sau này, khi cậu già đi, chắc chắn sẽ không thể tự mình chăm sóc Lệ Chiến được nữa... Đến lúc đó vẫn phải thuê hộ lý, nhưng Lệ Tiêu luôn nhằm vào Lệ Chiến, cậu căn bản không tìm được ai đáng tin cậy.
"May mà anh không có ý thức"
Lâm Mặc Văn hiếm khi bày tỏ suy nghĩ của mình, nhưng đối diện với Lệ Chiến đang hôn mê, cậu dần hình thành thói quen độc thoại. Lệ Chiến - một người từng đứng trên đỉnh cao, giờ đây ngay cả việc bài tiết cũng không thể tự kiểm soát, sẽ đau khổ biết nhường nào... Lâm Mặc Văn nhìn Lệ Chiến nằm trên giường, khuôn mặt anh ấy vẫn anh tuấn như trước, nhưng chỉ là vẻ bề ngoài mà thôi. Nếu không phải vì cậu rất chú trọng việc vệ sinh và thông gió trong phòng, e rằng vừa đến gần đã có thể ngửi thấy một mùi đặc trưng, bởi anh ấy chỉ có thể ăn uống qua ống dạ dày.
Dù vẫn còn sống, nhưng... sống chẳng còn chút tôn nghiêm.
Nếu Lệ Chiến có ý thức, với tính cách của anh ấy, chắc chắn sẽ rất khó chịu.
"Xin lỗi đã làm phiền anh."
Lệ Chiến không thể tự kiểm soát pheromone của mình, nên mỗi ngày Lâm Mặc Văn đều phải xoa dịu anh ấy một lần. Mỗi khi đến lúc này, Lâm Mặc Văn lại cảm thấy bất lực với chính cơ thể mình. Cấp bậc chỉ là C đã đành, ngay cả tế bào cảm thụ cũng... Nếu là một Omega khác, có lẽ đã có thể làm tốt hơn nhiều.
Trên thực tế, việc xoa dịu Alpha mà không có sự cho phép được xem là hành vi xâm phạm. Nhưng do tình trạng đặc biệt của Lệ Chiến và với tư cách là bạn đời của anh ấy, Lâm Mặc Văn có đủ lý do để làm vậy.
Chỉ là... Lâm Mặc Văn vẫn thấy áy náy, bởi lẽ trong lòng cậu dành cho Lệ Chiến một loại cảm xúc khác. Cậu cẩn thận giải phóng tin tức tố của mình, tiến gần tới gáy của Lệ Chiến, nhẹ nhàng xoa bóp tuyến thể của anh, cuối cùng mới có thể cảm nhận được pheromone của Alpha.
Lâm Mặc Văn bắt giữ những luồng pheromone ấy, giải phóng pheromone của mình để kết hợp với chúng. Sau khi hoàn thành mọi thứ, sắc mặt cậu tái nhợt khác thường. Cậu đã để Lệ Chiến tiếp nhận tin tức tố bằng phương pháp vật lý, nhưng cấp bậc của cậu quá thấp, lượng pheromone ấy đối với một Alpha cấp SS như Lệ Chiến chẳng khác gì muối bỏ biển.
Khi chất không đủ thì phải bù số lượng, mỗi lần đơn phương giải phóng pheromone cho Alpha xong, toàn thân Lâm Mặc Văn lại ướt đẫm mồ hôi lạnh—việc kết hợp đơn phương mà không có sự phối hợp của Alpha thật sự quá hao tổn sức lực.
"Cảm giác hơi đắng."
Lâm Mặc Văn cảm nhận hương vị tin tức tố khó khăn lắm mới có được, nhưng nó đã nhạt dần. Tế bào cảm thụ của cậu phát triển gần như giống Beta, điều này khiến cậu không thể cảm nhận rõ tin tức tố trừ khi được tiêm trực tiếp. Có thể xem cậu như một Omega khuyết tật, dù mức độ ảnh hưởng không nghiêm trọng như khiếm thính hay câm điếc, nhưng cậu vẫn phải tự xoa bóp tuyến tin tức tố của Lệ Chiến, thậm chí phải đến gần như thế.
"Xin lỗi, gần đây thức ăn hơi đơn sơ... vì tay tôi bị thương, dù chỉ là tay trái, nhưng hiệu suất vẫn giảm sút nhiều, nên tài chính có phần eo hẹp."
Lâm Mặc Văn là một họa sĩ minh họa, công việc cho phép cậu ở nhà làm việc. Thu nhập của cậu thực ra cũng khá cao, đạt mức trung bình khá, nhưng cậu phải mua rất nhiều loại thuốc và thiết bị để chăm sóc Lệ Chiến, còn phải tiết kiệm tiền để thuê người giúp việc sau này... Đặc biệt là Lệ Chiến, với tư cách một Alpha cấp cao, dù có tin tức tố của cậu để xoa dịu, nhưng cậu cũng chỉ là một Omega cấp C, nên vẫn cần dùng thêm nhiều loại thuốc đắt tiền. Mỗi tháng đều hải chi một khoản lớn.
Lâm Mặc Văn chỉ có thể tìm cách tăng thu nhập, nhận nhiều đơn đặt hàng hơn, đồng thời cắt giảm chi tiêu, tiết kiệm từng đồng. Nhưng công việc của cậu lại không ổn định, cậu lo rằng nếu một ngày nào đó Lệ Tiêu cảm thấy khó chịu mà nhằm vào cậu, thì mọi thứ sẽ rắc rối hơn...
"Lâm Quý Thu thật phiền phức." Lâm Mặc Văn không nhịn được mà than phiền với Lệ Chiến — người không thể đáp lại. Tất nhiên, vì Lệ Chiến không thể đáp lại, cậu mới dám nói như vậy. "Cậu ta đã kết hôn với một Alpha lợi hại như Lệ Tiêu rồi, còn tìm tôi gây phiền phức làm gì chứ... Rõ ràng cậu ta có cấp bậc cao, được mọi người yêu thương, thuận buồm xuôi gió, chẳng có lý do gì để nhắm vào tôi cả."
"À, tôi chỉ đang suy nghĩ xem làm thế nào để khiến cậu ta khuyên Lệ Tiêu nới lỏng phòng bị với anh, để sau này có thể thuê người chăm sóc anh thôi. Cậu ta gây phiền phức cho tôi cũng không phải ngày một ngày hai nữa... Thôi, không nhắc đến nữa."
“À… Hôm qua tôi đi mua thức ăn, phát hiện có một tiệm bánh ngọt mới mở, bên trong có bày bánh phô mai, hình như còn nhiều loại khác nữa.” Nhắc đến đây, Lâm Mặc Văn không khỏi bật cười. Cậu thích đồ ngọt, trước đây thỉnh thoảng sẽ ăn, nhưng bây giờ chắc chắn không thể lãng phí tiền vào những thứ đó nữa. “Hình như anh không thích ăn đồ ngọt nhỉ... Tiếc thật. Họ có bán cả Opera Cake nữa, lần đầu tiên tôi thấy nó.”
“Hôm nay, lúc đi mua thuốc thì trời mưa nhưng tôi đã nhìn thấy hai cầu vòng lận, có khi sắp có chuyện tốt xảy ra.”
Lâm Mặc Văn vuốt ve mặt Lệ Chiến, không nói thêm gì nữa - Lệ Tiêu tuy tạm thời không dụng gì đến Lệ Chiến, nhưng bề ngoài vẫn tìm đến những bác sĩ và bệnh viện hàng đầu, nếu không phải bọn họ đều đưa ra phán đoán nói Lệ Chiêu vẫn chưa thể tỉnh lại, thì cho dù có xấu mặt đi chăng nữa thì Lê Tiêu chắc chắn cũng sẽ ra tay với Lệ Chiến. Nói cho cùng, Lê Tiêu rất ghen tị với Lệ Chiến, một người giỏi giang hơn hắn. Hiện tại, Lệ Chiến sống như thế này, hắn còn thích thú hơn.
Điều tuyệt vời nhất chắc chắn là việc Lệ Chiến tỉnh lại, nhưng cậu không dám ôm hy vọng đó nữa.