Chương 9: Vụ án gϊếŧ người vì tình (8)

Lúc này, nhân viên trực tổng đài đi vào báo rằng có một cô gái tự xưng là em gái của anh ấy đang tìm ở bên ngoài, còn đặc biệt nhấn mạnh: "Em gái anh ngầu thật đấy."

Đàm Minh ngạc nhiên. Đàm Gia vốn ít nói lại thiếu kiên nhẫn, một tháng nay từ lúc về nước cũng hiếm khi ra ngoài. Dù sao thì Cửu Giang đối với cô cũng chỉ là một nơi xa lạ để tạm thời nghỉ ngơi, người cô quen biết chỉ giới hạn trong mấy bà cụ ở khu tập thể.

Sao bây giờ lại đột nhiên đến sở cảnh sát tìm anh ấy? Nhà có chuyện gì sao?

Anh ấy bước ra ngoài, thấy Đàm Gia đang khoanh tay dựa vào cửa. Vài lọn tóc xanh lá rủ xuống xương quai xanh, trên đầu cô đội một chiếc mũ lưỡi trai, vành tai lộ ra có đeo một chiếc khuyên bạc. Mũi đôi bốt Martin màu đen của cô đang cọ cọ vào cằm một con mèo hoang, trông còn ngầu hơn cả mấy tay đua xe tóc vàng hoe mới bị bắt vào sở, khiến những người vội vã đi qua cũng không khỏi liếc nhìn vài lần.

Nhưng vẻ mặt cô trông không được tốt cho lắm, môi mím chặt, mày cau lại.

Một biểu hiện thật mâu thuẫn.

"Gia Gia..." Đàm Minh gọi cô: "Sao lại đến tìm anh vào lúc này? Nhà có chuyện gì à?"

Đàm Gia đứng thẳng người, không đáp mà hỏi ngược lại: "Anh, sáng nay có phải đã phát hiện một thi thể không? Là nam hay nữ ạ?"

Đàm Minh từ vai người thân chuyển sang vai cảnh sát điều tra, anh ấy cau mày nhìn cô: "Em nghe tin này từ đâu? Hỏi thăm chuyện này làm gì?"

"Em muốn biết nạn nhân có phải là người em đang nghi ngờ không." Vì không quen nói dài dòng, cô kể lại rất nhanh và ngắn gọn: "Hôm kia em đi cùng dượng đến khu tập thể của nhà máy thủy tinh ở ngoại ô để hòa giải mâu thuẫn hôn nhân cho một cặp vợ chồng trung niên. Người vợ là La Mai có nhắc đến chị dâu của mình là Mễ Tuấn Phương đã bỏ đi với nhân tình vào khoảng hơn một giờ chiều hôm kia. Nhưng hôm qua, lúc chúng em muốn hòa giải mâu thuẫn nhà bà Mễ Tuấn Phương thì lại không thể gọi được cho bà ấy. Em thấy có gì đó không ổn, lo rằng bà ấy không phải bỏ đi mà đã bị người khác hãm hại rồi. À đúng rồi, lúc rời đi, bà Mễ Tuấn Phương mặc một chiếc áo khoác ngắn màu be, tóc xoăn mì tôm khá ngắn, giữa hai hàng lông mày có nốt ruồi son, trên tay có lẽ có đeo trang sức. Nạn nhân có phải là bà ấy không ạ?"

Ánh mắt Đàm Minh trở nên sắc bén, nạn nhân quả thực trùng khớp với hai đặc điểm đầu tiên.

"Em nói người đó tên là gì?"

"Mễ Tuấn Phương, nhà mẹ đẻ có lẽ ở tỉnh khác, tái hôn đến đây, chồng tên La Chí Dũng. Ông La Chí Dũng có một người em gái tên La Mai, em rể tên Vương Dũng, hai gia đình này có mâu thuẫn hôn nhân chồng chéo nhau. Lúc bà Mễ Tuấn Phương rời đi cùng nhân tình có rất nhiều người nhìn thấy, ông La Chí Dũng còn đuổi theo níu kéo, nhưng đến khoảng năm giờ chiều thì ông ấy đã về rồi."

Đàm Gia cố gắng điều hòa nhịp thở, chỉ xem mình như một công dân nhiệt tình cung cấp manh mối vụ án, trả lời một câu hỏi còn kèm theo các thông tin khác.

Nếu thật sự trùng khớp, thông tin của nạn nhân sẽ được xác định, giúp họ đẩy nhanh tốc độ phá án.

Trong lòng Đàm Minh vẫn còn nghi ngờ, nhưng thông tin nạn nhân cần phải được xác minh càng sớm càng tốt. Anh ấy sắp xếp cho Đàm Gia ngồi ở phòng tiếp dân rồi đi thông báo cho những người khác.

"Em cứ ở đây trước đã. Nếu nạn nhân thật sự là Mễ Tuấn Phương, những người bên kênh hòa giải cũng cần phải ghi lời khai. Lát nữa sẽ có người đến hỏi em, đừng sợ, đây là quy trình bình thường thôi."

Đàm Gia ngoan ngoãn gật đầu. Đợi người rời đi, cô mới thở phào một hơi, cầm chiếc cốc giấy đầy nước nóng, những đầu ngón tay lạnh buốt cuối cùng cũng ấm lên một chút.

Bây giờ cảnh sát có thể nhanh chóng triệu tập gia đình La Chí Dũng và La Mai, tìm ra camera giám sát lúc Mễ Tuấn Phương và nhân tình rời đi, cho dù ai trong số họ là hung thủ thì cũng có thể nhanh chóng phá án.