Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Chạm Mắt Cái Ác

Chương 2: Vụ án gϊếŧ người vì tình (1)

« Chương TrướcChương Tiếp »
Mặc dù thành quả của sự chăm chỉ ấy có hơi tệ.

"Sao thế, không ngủ ngon à, gặp ác mộng sao?" Đàm Minh gõ cửa sổ hỏi.

Đàm Gia liếc anh ấy một cái, rồi lại nghĩ đến giấc mơ kinh hoàng đêm qua.

Cô vẫn luôn cho rằng sức chịu đựng của mình rất tốt, tuyệt đối sẽ không vì thấy cảnh có người chết trong tai nạn xe mà mơ thấy oan hồn đòi mạng hay những thứ tương tự, về cơ bản không cần tư vấn tâm lý.

Nhưng giấc mơ đó lại quá chân thực, máu tươi văng ra dường như vẫn còn hơi ấm, lúc giật mình tỉnh dậy vào buổi sáng, trán cô đẫm mồ hôi lạnh.

Cô không mơ thấy người khác đến đòi mạng mình, mà lại mơ thấy chính mình hóa thành kẻ sát nhân trong đêm mưa đi lấy mạng người khác.

Bỗng dưng lại nhảy thẳng lên cấp độ biếи ŧɦái tâm lý, cô có hơi không chấp nhận được, cảm thấy nếu việc nặn tượng bột có thể giải tỏa căng thẳng thì cũng khá tốt.

Nhưng nhìn bức tượng bột đã nặn nửa tiếng đồng hồ, Đàm Gia mặt không cảm xúc, dùng một tay đập bẹp nó thành một cái bánh bột, rồi đứng dậy mở cửa đi ăn sáng.

Đàm Minh liếc nhìn cái bánh bột kia, rồi cũng đi xuống lầu theo cô.

Trên bàn đã bày sẵn bữa sáng mua về, cô của cô vừa bận rộn thu dọn đồ đạc vừa hỏi.

"Gia Gia, hôm nay cô và anh con đều phải xuống huyện, sáng mai mới về.

Con ở nhà một mình dễ suy nghĩ lung tung, hay là đi chơi với dượng đi?"

Cô Đàm Tuyết Hồi là một bác sĩ tâm lý trẻ em hiếm có trong thành phố này.

Mỗi khi đội cảnh sát hình sự có vụ án liên quan đến phụ nữ và trẻ em, họ thường mời bà ấy đến hỗ trợ.

Đàm Gia cắn một miếng bánh bao nhân thịt, từ chối theo thói quen.

"Không hay lắm đâu ạ, dượng còn phải làm việc."

Bà cô đáp: "Công việc của ông ấy là hòa giải mâu thuẫn trong dân, toàn chuyện tầm phào chẳng có gì quan trọng, con đi theo để thăm thú đây đó, gặp gỡ mọi người cũng tốt."

Dượng Hà Kiến Minh không vui: "Bà đừng có coi thường công việc của tôi, sao lại không có việc gì quan trọng chứ? Hơn nữa toàn là chuyện của mấy ông bà già, bà để Gia Gia đi nghe cái gì? Đàm Minh mà nghe xong chắc cũng phải bịt tai bỏ chạy."

Đàm Minh: "… Con đi trước đây."

Đàm Tuyết Hồi không thèm để ý đến con trai, tiếp tục phản bác lời của Hà Kiến Minh: "Chuyện nhẹ nhàng thì chẳng cần hòa giải, còn nghiêm trọng hơn thì khỏi cần, trực tiếp lên đồn cảnh sát rồi. Thật không hiểu sao ông lại có thể vui vẻ với công việc đó. Lần trước hòa giải cho một thanh niên ăn bám, bị nó đá cho một phát suýt phải vào viện, lần trước nữa thì hòa giải cho một cặp vợ chồng bảy mươi tuổi, bị người ta hắt cả xô phân vào người…"
« Chương TrướcChương Tiếp »