Trịnh Nham dừng bước, không đi vào nhà La Chí Dũng theo kế hoạch ban đầu mà quay trở ra.
Trên đường đi, anh ta thông báo cho những người khác: "Triệu tập La Chí Dũng và Vương Dũng đến sở một lần nữa, kiểm tra điện thoại của họ. Đàm Minh và Tiểu Trần mỗi người đến nhà họ hỏi mấy đứa trẻ, trọng tâm là chuyện của một năm trước. Nhớ tách bà La Mai ra."
Cuộc thẩm vấn lần thứ hai của hai người nhanh chóng bắt đầu.
Người bị thẩm vấn trước là Vương Dũng. Lần này, phong thái thẩm vấn của Trịnh Nham rất quyết liệt. Anh ta bước vào, đập tấm ảnh mặt mũi biến dạng của Mễ Tuấn Phương xuống trước mặt ông ta, dọa cho Vương Dũng run lên. Đối mặt với vẻ nghiêm nghị im lặng của Trịnh Nham, cả người ông ta trở nên kinh hãi bất an.
"Vương Dũng, mối quan hệ bất chính của ông và nạn nhân Mễ Tuấn Phương đã kéo dài bao lâu rồi?"
"Không, không lâu, chúng tôi là..."
"Là một năm trước ông say rượu đã cưỡng bức bà ấy có phải không? Đêm đó có người nghe thấy tiếng khóc. Mễ Tuấn Phương căn bản không hề để ý đến ông, đúng chứ? Là ông đã ép buộc người ta, sau đó bắt bà ấy phải bắt đầu mối quan hệ này, có phải không? Ông còn đe dọa bà ấy, nếu không hợp tác ông sẽ phanh phui chuyện này ra, nhưng không ngờ ông đến quá thường xuyên nên chuyện này vẫn bị phát hiện."
Vương Dũng khẽ thay đổi tư thế ngồi, cúi đầu nói: "Tôi không ép bà ấy, chúng tôi là đôi bên cùng tình nguyện."
"Mễ Tuấn Phương đã chết rồi, đôi bên cùng tình nguyện thì chưa chắc, nhưng ông đơn phương thích người ta thì là thật. Có phải ông đã nếm trải được sự kí©h thí©ɧ trong mối quan hệ ngoài luồng đặc biệt này nên muốn quấn lấy bà ấy mãi không buông? Biết bà ấy muốn theo nhân tình cao chạy xa bay để rời khỏi hai kẻ ghê tởm là ông và La Chí Dũng, nên đã đuổi theo gϊếŧ chết bà ấy? Có phải là ông không?"
"Không phải tôi! Không phải!" Vương Dũng lớn tiếng kêu oan: "Không phải các anh đã hỏi rồi sao, đêm đó tôi ở nhà ngủ, không có thời gian gây án. Hơn nữa, tôi cũng không cần thiết phải làm vậy... Chuyện này tôi cũng có thiệt thòi gì đâu... Thích thì cũng không thích lắm, tôi không thể vì bà ta mà ly hôn được. Nếu không phải đám thanh niên hòa giải kia cứ khơi chuyện lên để La Mai đòi ly hôn với tôi... Nhân tình của bà ta mới là người đáng nghi nhất chứ..."
Bị Trịnh Nham nhìn chằm chằm, ông ta không nhịn được muốn nói thêm vài câu để rửa sạch nghi ngờ cho mình, nhưng cũng biết những lời này rất trơ trẽn nên chỉ biết ấp a ấp úng.
Có thể thấy, tình cảm của ông ta dành cho Mễ Tuấn Phương quả thực nông cạn đến mức có thể vứt bỏ ngay lập tức.
Trịnh Nham nhìn ông ta một lúc lâu, rồi đột nhiên hỏi sang chuyện khác: "Nghe nói ông thường xuyên nhắn tin gọi điện cho Mễ Tuấn Phương? Nhưng trên điện thoại của bà ấy không có lịch sử trò chuyện với ông. Điện thoại của ông đâu? Lấy ra chút bằng chứng cho tôi xem nào."
"Điện thoại bị La Mai đập rồi, điện thoại mới của tôi do bà ấy quản."
"Trùng hợp vậy sao?"
Đúng là trùng hợp như vậy. Tối hôm trước ngày hòa giải, La Mai phát hiện Vương Dũng vẫn còn xem ảnh của Mễ Tuấn Phương chụp trong điện thoại, tức giận ném thẳng xuống lầu vỡ tan tành.
Chiếc điện thoại mới cũng quả thực do La Mai cất giữ, bên trong chẳng có thông tin gì.
Nhưng Trịnh Nham cũng không thất vọng. Sau khi thẩm vấn Vương Dũng xong, anh ta lại bắt đầu thẩm vấn La Chí Dũng, người đã bị cho chờ rất lâu.
Hai ngày không gặp, La Chí Dũng dường như lại già đi mấy tuổi, mấy sợi tóc bạc khiến tấm lưng ông ta trông càng còng hơn.
Cũng là vẻ kinh hãi hoảng sợ y như vậy, khi nhìn thấy tấm ảnh của Mễ Tuấn Phương bị đập xuống trước mặt, môi ông ta mấp máy hai lần rồi dời mắt đi chỗ khác.
"Không dám nhìn bà ấy thêm một lần nào nữa sao? Bà ấy là bị các người hại chết. Vương Dũng đã khai hết rồi..."