Chương 15: Vụ án gϊếŧ người vì tình (14)

"Mô hình nạn nhân" được xin từ phòng thí nghiệm được đặt trong vạt cỏ, Đàm Gia cúi xuống siết cổ mô hình, sau đó dùng một tay vớ lấy hòn đá đập vào mặt.

Chuyên gia phác họa chân dung đứng bên cạnh quan sát, sửa lại kết quả phác họa trước đó.

Trong lúc đó, Trịnh Nham nhận được điện thoại của nhân viên kỹ thuật, có được một thông tin từ rất lâu.

"Một năm trước, nạn nhân từng bình luận trong một video ngắn rằng hôn nhân bất hạnh, bản thân không muốn sống nữa. Lúc đó bà ta và Lưu Quan Hoa còn chưa quen nhau."

"Lúc đó chắc chắn đã xảy ra chuyện gì lớn, La Chí Dũng có hành vi bạo lực gia đình à?"

"Nhưng kết quả đi hỏi thăm không cho thấy chồng nạn nhân bạo hành bà ta, ngược lại toàn là những đánh giá tiêu cực về nạn nhân, nói rằng hai năm trước bà ta bắt đầu lộ rõ bản chất, đi khắp nơi ong bướm, nhưng thời gian này cũng không khớp."

"Hàng xóm láng giềng đối diện với chúng ta đâu phải chuyện gì cũng nói."

Trịnh Nham cúp điện thoại, vẫy tay về phía Đàm Gia: "Qua đây một chút, đúng rồi, là cô đấy, cô sói xanh."

Đàm Gia: "..."

Sớm biết thế này thì trước khi về nước đã không nhuộm tóc, ở đây ngày nào cũng bị xem như dân dị hợm.

Trịnh Nham hỏi: "Ngày 28 tháng 2, ở hiện trường hòa giải, cô có nghe ai nhắc đến chuyện gì đã xảy ra với nạn nhân một năm trước không?"

Đàm Gia không bao giờ trả lời theo câu hỏi của người khác, chỉ nói những gì mình biết: "Không rõ, chúng tôi chỉ đến đó để hòa giải mâu thuẫn hôn nhân của bà La Mai và ông Vương Dũng. Vấn đề lớn nhất là nghe nói ông Vương Dũng và bà Mễ Tuấn Phương dan díu với nhau, ông Vương Dũng còn thường xuyên gọi điện cho bà Mễ Tuấn Phương nói những lời ghê tởm. Xảy ra chuyện như vậy mà ông La Chí Dũng còn không muốn để hai nhà ly hôn."

Trịnh Nham suy nghĩ một lúc, rồi đưa Đàm Gia đến nhà La Chí Dũng vào lúc chập tối.

Khu vực này đã cách rất xa trung tâm Cửu Giang, các con hẻm quanh co, không có cả cửa ra vào khu chung cư, còn phải chen chúc với một đám học sinh tiểu học tan học để leo lên cầu thang bộ năm tầng.

Lúc leo lên tầng ba, tình cờ nghe thấy một đám con trai đang kéo dài giọng chế nhạo ai đó, lời lẽ rất khó nghe.

Cô con gái mười một tuổi của La Chí Dũng đeo một chiếc cặp sách lớn, cúi đầu leo lên trên.

Đàm Gia cau mày, co chân đá cậu bé phía trước một cái khiến nó loạng choạng: "Nói năng khó nghe quá, im miệng."

Đám học sinh tiểu học quay lại nhìn cô, dường như bị vẻ ngoài sành điệu không giống người tốt của cô dọa cho sợ, quả nhiên ngoan ngoãn ngậm miệng lại, từng đứa một nhanh chóng chạy tót lên lầu về nhà mình.

Trịnh Nham liếc nhìn cô một cái, rồi gọi La Tiểu Mẫn lại, hỏi cô bé về con người của Mễ Tuấn Phương.

Điều bất ngờ là, đánh giá của La Tiểu Mẫn về Mễ Tuấn Phương rất tốt, cô bé cũng không đồng tình với việc bà ấy lộ rõ bản chất từ hai năm trước.

Khi được hỏi về những điều bất thường trong năm gần đây, La Tiểu Mẫn rưng rưng nước mắt, ngập ngừng kể ra một chuyện.

"Lúc Tết năm ngoái, có một đêm cháu nghe thấy mẹ khóc, còn bố và chú Vương Dũng thì quỳ trên đất dập đầu."

La Chí Dũng và Vương Dũng quỳ trên đất dập đầu trước Mễ Tuấn Phương?

Trịnh Nham lập tức nhận ra có điều không ổn. Một năm trước, Mễ Tuấn Phương nói không muốn sống nữa, trong khi hàng xóm láng giềng lại đồn rằng bà ta dan díu với em rể.

Tạm gác lại trình tự thời gian, nếu kết hợp hai chi tiết này lại và mạnh dạn suy đoán, thì có lẽ không có chuyện nɠɵạı ŧìиɧ nào cả, mà mối quan hệ giữa Vương Dũng và Mễ Tuấn Phương thực chất là một vụ cưỡиɠ ɧϊếp.

Nhưng La Chí Dũng và Vương Dũng đã cùng nhau quỳ xuống dập đầu để được tha thứ.

Tại sao La Chí Dũng lại phải giúp Vương Dũng cầu xin sự tha thứ? Ông ta đóng vai trò gì trong chuyện này? Sau đó Vương Dũng vẫn thường xuyên qua lại với Mễ Tuấn Phương là thế nào?