"Tôi lo rằng giấc mơ này là thật, nên lúc các anh phát hiện thi thể tôi mới đến cung cấp manh mối. Nhưng tôi cứ nghĩ vụ án sẽ sớm được giải quyết. Tôi nghĩ, nếu các anh không tìm được bằng chứng chứng minh nhân tình của bà Mễ Tuấn Phương hoặc người nhà họ La là hung thủ, vậy có khả năng nào hung thủ là người khác không? Ví dụ như tôi, một kẻ thần kinh mộng du gϊếŧ người vào lúc nửa đêm."
Ở ngoài phòng theo dõi, Đàm Minh thở phào nhẹ nhõm: "Cô ấy nói sau khi gặp người nhà họ La vào ngày 28 tháng 2 mới mơ thấy mình gϊếŧ người, nhưng thời gian tử vong thực sự của bà Mễ Tuấn Phương là tối ngày 27 tháng 2. Hung thủ không thể là cô ấy."
Cảnh sát trong phòng thẩm vấn hỏi: "Vào ngày 28 tháng 2, tại hiện trường hòa giải nhà bà La Mai, cô đang hòa giải mâu thuẫn hôn nhân của bà La Mai và ông Vương Dũng, lúc đó bà Mễ Tuấn Phương đã mất tích, làm sao cô có thể ngay lập tức xác nhận nạn nhân trong mơ là bà Mễ Tuấn Phương? Cô đã gặp bà ta rồi à?"
"Lúc đó tôi nghe nói bà Mễ Tuấn Phương đã bỏ đi theo người khác, tôi liền cảm thấy chưa chắc đã là thật. Những vụ án phụ nữ mất tích kèm theo các tin đồn tình ái thất thiệt không hề hiếm ở bất kỳ quốc gia nào. Vì vậy, tôi đã hỏi thăm những người xung quanh về trang phục và ngoại hình của bà ấy lúc rời đi, vốn định sau khi nhà họ La xác nhận bà Mễ Tuấn Phương thật sự mất tích sẽ báo cáo đây là manh mối."
Cảnh sát lại hỏi: "Cô hãy lặp lại một lần nữa, cô đã mơ giấc mơ này vào thời gian nào và trong hoàn cảnh nào."
"Vào tối ngày 28 tháng 2..." Đàm Gia nói một cách trôi chảy. Đối với cô, chuyện này giống như xác nhận lại mật khẩu mạng xã hội của mình, là một bí mật chỉ mình cô biết, cho dù có thay đổi về mặt thời gian cũng không ai hay.
Cô đến "tự thú", đâu phải thật sự muốn tự gán cho mình cái danh hung thủ.
Còn những câu hỏi khác, cô đều nhất loạt trả lời là không biết.
Cuộc thẩm vấn được lặp lại ba bốn lần, cộng thêm thời gian xác minh, phải mất hơn nửa ngày mới kết thúc.
Sau khi trao đổi với người của bộ phận thẩm tra sơ bộ, Trịnh Nham xác nhận kết quả cuối cùng: "Cô ấy không phải hung thủ."
Đàm Minh ngồi phịch xuống ghế.
Tiểu Trần tò mò: "Vậy làm thế nào mà cô ấy lại mơ thấy nhiều chi tiết như vậy?"
"Trên đời luôn có những chuyện kỳ lạ không thể giải thích được. Năm 2014 còn có vụ án báo mộng bắt hung thủ nữa kìa, chuyện đó còn khó tin hơn..." Trịnh Nham gõ gõ lên mặt bàn: "Giấc mơ của Đàm Gia để sau này điều tra kỹ hơn, việc cấp bách bây giờ là phá án trước đã. Trong giấc mơ của cô ấy có nhắc đến vài manh mối mới, chúng ta thử điều tra xem sao."
"Lúc hung thủ đập nát mặt nạn nhân, máu đã bắn lên quần áo và mặt của hung thủ, có thể hắn không giặt đi mà chỉ lau sạch. Bảo anh em cảnh sát hỗ trợ tìm kiếm trong các thùng rác gần hiện trường vụ án đầu tiên, tiện thể xem có khăn giấy dính máu không."
"Mỗi lần kể lại, cô ấy đều nhấn mạnh hung thủ rất sợ hãi và phẫn nộ. Nếu Lưu Quan Hoa thật sự là kẻ gϊếŧ người hàng loạt, hắn sẽ không sợ hãi đến mức ngã ra đất. Hoặc là chúng ta đã phán đoán sai, hắn không phải hung thủ, hoặc đây là lần đầu tiên hắn gϊếŧ người. Nghi ngờ đối với nhà họ La đã tăng lên một chút, cần phải đến hỏi thăm điều tra lại. Lần này không triệu tập, đến tận nhà hỏi thẳng."
"Còn nữa, tiếng thở của hung thủ giống như bị hen suyễn, có thể là có bệnh liên quan đến viêm phế quản. Đàm Minh, cậu đi kiểm tra hồ sơ bệnh án của nhà họ La và Lưu Quan Hoa, xem ai có vấn đề này."
Công việc được sắp xếp từng việc một, người của đội số 2 cũng đã rời đi gần hết.
Đàm Gia được Trịnh Nham đưa đến hiện trường vụ án đầu tiên.
Đây cũng là lần đầu tiên trong quá trình phá án, người chỉ điểm hiện trường, tái hiện lại hiện trường lại là một người dân không liên quan gì đến hung thủ.