Chương 10: Vụ án gϊếŧ người vì tình (9)

Hy vọng sau khi phá án, giấc mơ này sẽ biến mất.

...

Gần đến trưa, một đám đông ùa vào sở cảnh sát, tất cả đều là những người cần lấy lời khai cho vụ án của Mễ Tuấn Phương.

Sau khi lấy lời khai của những người không liên quan xong, đội số 2 cũng nắm được sơ bộ về mối quan hệ tình cảm hỗn loạn của Mễ Tuấn Phương lúc sinh thời.

"Mấy người lớn tuổi này cũng không phải dạng vừa đâu, chơi còn bạo hơn cả đám trẻ. Chị dâu với em rể cũng dan díu được với nhau, còn có người nói lúc sinh thời nạn nhân thua bài bạc xong là vào phòng chơi trò khác với người ta... Cứ thế này thì có không ít kẻ tình nghi đâu. Hung thủ sau khi siết cổ nạn nhân đến chết còn cố tình đập nát mặt bà Mễ Tuấn Phương, rõ ràng là căm ghét khuôn mặt chuyên đi quyến rũ người khác đó. Hung thủ có thể là vợ của những người đàn ông kia, ông La Chí Dũng, hoặc bà La Mai." Tiểu Trần nhìn vào một chồng biên bản lời khai rồi nói.

"Cũng có thể là gã nhân tình kia sau khi gϊếŧ bà Mễ Tuấn Phương đã dùng chiêu này để đánh lạc hướng chúng ta. Ông ta là người đáng nghi nhất, bà Mễ Tuấn Phương chết sau khi rời đi cùng ông ta. Camera trên con đường đó đã kiểm tra chưa?" Đội trưởng Trịnh Nham hỏi.

"Bên kỹ thuật đang kiểm tra, nhưng khu vực ngoại ô đó chỉ có camera giám sát ở đường cao tốc là có thể ghi lại được chút gì đó thôi, những nơi khác có rất ít camera. Không loại trừ khả năng hung thủ đã có kế hoạch từ trước nên mới chọn địa điểm đó." Đàm Minh phỏng đoán.

"Vậy cũng phải kiểm tra, biết đâu có camera nào đó quay được hiện trường vụ án đầu tiên thì sao, bể chứa nước chỉ là nơi vứt xác thôi. Đi thôi, đến thẩm vấn nhà họ La."

Nhưng cuộc thẩm vấn không thu được thêm thông tin hữu ích nào.

Vào khoảng thời gian từ sau 20:00 ngày 27 tháng 2 đến 8:00 sáng ngày 28 tháng 2, La Chí Dũng, La Mai và Vương Dũng đều ở nhà không ra ngoài, có con cái và hàng xóm láng giềng làm chứng.

Và tất cả đều không nói rõ được nhân tình của Mễ Tuấn Phương là ai, từ đâu đến, định đưa bà ta đi đâu, chỉ biết là rất giàu.

Bà La Mai, người đã lớn tiếng chửi mắng chị dâu trong buổi hòa giải, sau khi biết người đã chết cũng im lặng hẳn. Khi được hỏi về ngoại hình và con người của nhân tình bà Mễ Tuấn Phương, bà ta chỉ cứng rắn nói: "Trông không giống người tốt."

Ngược lại, ông La Chí Dũng lúc nhận dạng thi thể, thấy dáng vẻ thảm thương của bà Mễ Tuấn Phương thì sợ đến mức bật khóc nức nở. Một người đàn ông trung niên mà khóc như ma trơi, ồn ào đến mức bà La Mai ở cách đó nửa hành lang cũng phải chửi vọng sang.

"Khóc, khóc, khóc! Một người đàn ông to xác mà chỉ biết khóc! Ông khóc lóc cả đời, hèn nhát cả đời, thì đổi lại được cái gì chứ? Chỉ biết làm người khác mất mặt thôi!"

Tiếng gào thét từ xa khiến cả La Chí Dũng và Vương Dũng đều run lên.

Đàm Minh và Tiểu Trần nhìn nhau, tính tình của bà La Mai này cũng nóng nảy thật.

Không có thêm thông tin gì từ nhà họ La, may mắn là chuyên viên kỹ thuật sau khi căng mắt xem camera giám sát đến tối, cuối cùng cũng tìm được hai đoạn video có liên quan đến gã nhân tình kia.

Một đoạn là cảnh quay nghiêng của Mễ Tuấn Phương được nhân tình dắt đi dọc theo chân tường, đoạn còn lại là hình ảnh chính diện của gã nhân tình vừa vào Cửu Giang vài ngày trước, được tìm thấy dựa trên hình bóng tương tự trong video trước đó.

"Gã này đi men theo chân tường rất thành thạo, giống như đang cố tình tránh camera vậy."

Trịnh Nham cúi xuống nhìn người trong video thứ hai, nói: "Điều tra thân phận của ông ta, xem hai ngày nay có lịch trình rời khỏi thành phố không."

Nữ cảnh sát trong đội, Ngô Dạng, lập tức đối chiếu trong hệ thống nhận dạng khuôn mặt.

"Tìm thấy rồi, là Lưu Quan Hoa, bốn mươi ba tuổi, từng bị kết án ba năm tù vì tội cướp giật, mới ra tù hai năm trước... Làm thế nào mà ông ta có thể trở nên giàu có trong hai năm vậy? Dựa vào việc cướp trang sức của mấy bà cô năm mươi tuổi à?"