“Nhưng có rất nhiều bài, sao nhớ hết được. Ngoài ra huynh không bị nhầm lẫn sao?”
“Thỉnh thoảng cũng có hơi nhầm, nhưng chép lại vài lần, đọc thêm mấy lượt thì sẽ tốt hơn.”
Hai người cứ nói chuyện rồi lại vòng về lúc ban đầu.
Hứa Đa Phúc: Hoàn toàn tuyệt vọng.
Cậu có thể làm tiểu Thái tử học dốt được không?
Ngoài điện, Tiểu Lộ Tử đi đến, nói gì đó với Vương Viên Viên trước, rồi mới vào tìm được tiểu công tử, cung kính nói: “Tiểu công tử, hôm nay Thánh Thượng tiếp khách quý ở Điện Tuyên Chính. Nếu ngài muốn đi, tối nay có thể Cung Tử Thần dùng bữa.”
“Không cần đâu, Tiểu Lộ Tử công công. Vừa hay hôm nay ta muốn ôn bài, ta với Lý Ngang học ở đại điện là được.” Hứa Đa Phúc đáp một cách ỉu xìu.
Tiểu Lộ Tử truyền lời xong thì lui ra, quay về báo lại với sư phụ: “Hôm nay trông tiểu công tử có vẻ không vui.”
“Bị ủy khuất à?” Triệu Nhị Hỉ hỏi.
Tiểu Lộ Tử: “Sư phụ, ta nghe Vương công công nói mấy hôm nay tiểu công tử phiền não chuyện bài vở.”
Vậy thì hắn cũng chẳng giúp gì được. Hắn không khỏi nhớ đến việc Nghiêm Đại nho đang trò chuyện với Thánh Thượng suốt hơn một canh giờ ở trong thiên điện mà vẫn chưa ra. Chẳng lẽ Thánh Thượng cũng biết Tiểu Đa Phúc đang phiền não chuyện bài vở nên mới mời Nghiêm Đại nho tới dạy học cho Tiểu Đa Phúc?
Quả nhiên không hổ là… Triệu Nhị Hỉ đành nuốt chữ “nhi tử ruột” vào trong lòng.
“Ngươi đi nói với Ngự Thiện Phòng, chuẩn bị thêm chút điểm tâm mà Đa Phúc thích ăn, phong phú một chút, khéo léo tinh xảo một chút, rồi đưa thẳng tới đại điện.”
“Vâng, sư phụ, ta đi ngay.” Tiểu Lộ Tử chạy vụt đi như bay.
Triệu Nhị Hỉ thấy thế, từ sau khi Tiểu Lộ Tử đoán được thì càng quan tâm đến Đa Phúc. Tạm thời còn dùng được. Nhưng Tiểu Lộ Tử à Tiểu Lộ Tử, ngươi muốn trèo cao thì cũng được thôi, song đừng có suy nghĩ xấu xa. Đến lúc đó, đừng trách sư phụ không giữ nổi ngươi…
Trong Điện Sùng Minh.
Hôm nay Hứa Đa Phúc ở lại “tăng ca”. Ngoài Lý Ngang, còn có lác đác vài vị đồng học cũng ở lại, dù sao trở về cũng chẳng có việc gì để làm. Một lúc sau, Lộ công công, thái giám ngự tiền, dẫn người mang đồ đến, mấy tên thái giám khác xách theo những chiếc hộp đồ ăn lớn.
Hộp đồ ăn vừa mở ra, bên trong toàn là các loại điểm tâm, đủ dáng vẻ tinh xảo.
“Còn có hồng trà sữa bò và bánh Mãn Đa Đa mà tiểu công tử yêu thích nữa.” Tiểu Lộ Tử ân cần nói.