Quyển 1 - Chương 68

Trong tiểu thuyết, cuối cùng Đa Phúc kiên trì được mười năm, hiện giờ đã đoàn tụ với hai vị phụ thân ở một thế giới khác.

Tông màu đen hài hước: “Bởi vì bạo quân và Cửu Thiên Tuế gϊếŧ chóc quá nhiều, sau khi chết e là chẳng thể nào lên được trời.”

Phần bình luận bên dưới vì câu cuối của kết cục mà hóa điên.

Tác giả còn tặng dao cho độc giả, khiến ai nấy đều rơi vào trạng thái điên cuồng: “Tới đây, chết chung đi!”, “Đều khóc đi!”, “Khóc cái gì mà khóc, tôi phải gửi dao cho tác giả, a a a gϊếŧ chết tôi cũng được!”

Hứa Đa Phúc tức giận đến nghẹn tim. Cậu mới chưa đầy mười tám tuổi, trái tim khỏe mạnh cường tráng suýt nữa bị dọa cho ngừng đập. Có thể thấy quyển tiểu thuyết đầu tiên này đã để lại cho cậu ảnh hưởng sâu đậm đến mức nào.

Giữa trưa khi Lý Ngang nói với cậu chuyện về Đại nho gì đó, đầu óc của Hứa Đa Phúc không tập trung vào việc học thuộc bài. Kết quả là buổi chiều bị phạt đứng: “A a a a, cuộc sống này thật không thể tiếp tục được nữa!”

Cố gắng chịu đựng đến lúc tan học, Hứa Đa Phúc nghĩ thầm. Bây giờ cậu chạy đến Điện Tuyên Chính vừa khóc vừa gào ở trên sàn nhà, liệu có tranh thủ được hai ngày nghỉ không nhỉ?

Haizz.

Có thể, chắc chắn là có thể. Hứa Đa Phúc rất tự tin về điều đó.

Chỉ là mọi người đều học hành chăm chỉ, chỉ mình cậu được nghỉ. Như vậy chẳng phải lúc quay lại học sẽ càng nghe càng không hiểu sao?

“A a a a a a!”

Ai hiểu được nỗi khổ sau khi xuyên không chứ!

Ở hiện đại, tuy cậu không phải thiên tài thông minh tuyệt đỉnh nhưng cũng chẳng đến mức ngu ngốc. Thế mà đến đây cậu lại trở nên ngu ngốc thế này, khiến người ta mất cả tự tin. Tại sao không thể học cái gì đó như toán học chứ? Khiến người học dốt muốn dựa vào môn toán để được thêm điểm.

Thật là đáng thương.

“Đa Phúc, trời vẫn còn sớm, ta ở lại học thêm với huynh một lúc nữa nhé?” Lý Ngang chủ động nói.

Hứa Đa Phúc trong đầu toàn tưởng tượng cảnh lăn lộn khóc lóc lăn lộn trên sàn nhà: “A?”

“Huynh đừng nản chí, thật ra học thuộc sách chẳng thú vị gì, cứ đọc đi đọc lại cho thuộc là được.” Lý Ngang an ủi.

Hứa Đa Phúc: “Ta học thuộc cái mới thì sẽ quên mất cái cũ, làm sao có thể nhớ rõ bài cũ được đây?”

“Đừng nói với ta là mỗi ngày huynh còn phải học thuộc bài cũ đó.”

Lý Ngang: “Đúng vậy.”

“Nhưng thật sự là quá nhiều, làm sao nhớ hết được? Hơn nữa huynh không dễ nhầm lẫn sao?”