Bây giờ nghe thấy Đại nho thì cậu cảm thấy sợ hãi.
“Đến Thịnh Đô thì cứ ở Thịnh Đô thôi, một Hồ Thái phó là đủ rồi, đừng vào cung là được.” Hứa Đa Phúc học thuộc bài đến mức nói năng lung tung, sau đó bật cười: “Ha ha, ta lo xa quá rồi, đâu phải ai cũng có thể vào cung làm Thái phó.”
Lý Ngang nghe xong thì gật đầu, nhưng trên mặt vẫn còn chút tiếc nuối, còn có một chút mong chờ.
“Nghe nói Nghiêm Đại nho giảng bài rất tốt.”
Nếu có thể được Nghiêm Đại nho dạy học thì sẽ rất hạnh phúc đó.
-
Gần đây bài tập của Hứa Đa Phúc rất nhiều, hết bài này rồi tới bài khác. Cậu vừa mới học thuộc bài mới xong thì Hồ Thái phó lại kiểm tra bài của hôm trước. Hứa Đa Phúc sững sờ, trên mặt viết rõ: “Thái phó, sao người không ra bài theo đúng quy củ vậy?” Sau đó cậu quay đầu nhìn Lý Ngang, ra hiểu hỏi ngày hôm qua học bài gì nhỉ?
Lý Ngang lấy hết can đảm mở miệng nói chữ hình, còn chưa kịp dặn dò thêm câu nào thì Hồ Thái phó đã nghiêm giọng quát: “Không được nhìn xung quanh!”
Thế là Hứa Đa Phúc tất nhiên không thể trả lời được, đành đứng đó chịu phạt.
Ô ô ô ô.
Cậu ngửa mặt lên trời khóc thút thít.
Chuyện này cũng như quả cầu tuyết, đầu óc của cậu không đủ dùng. Ban đêm Hứa Đa Phúc mơ thấy ác mộng toàn là cảnh học thuộc bài. Cậu còn lấy ví dụ. Một cành hồng hạnh vươn ra ngoài tường để đón nước rồi bay thẳng xuống ba nghìn thước. Học thuộc lung tung, câu nọ xen lẫn câu kia, đầu óc không đủ dùng nên tất nhiên chẳng nhớ nổi Nghiêm thị.
Nếu vẫn còn giữ được tinh thần hoạt bát như trước, mỗi ngày chỉ nghĩ đến chuyện ăn uống, ngủ nghỉ, tán gẫu vui vẻ. Chắc chắn khi nghe nhắc đến Nghiêm thị, bộ máy nhỏ trong đầu cậu đã chuyển động lộc cộc liên tưởng ngay đến nội dung trong tiểu thuyết. Hoàng đế cha gửi gắm con mồ côi cho đại thần.
Sau khi bạo quân gϊếŧ chóc điên cuồng, lập Hứa Đa Phúc làm Thái tử, làm Hoàng đế đời kế tiếp.
Ở mấy chương cuối trong tiểu thuyết, sau khi bạo quân băng hà, Thái tử Đa Phúc khi ấy mới mười hai tuổi đăng cơ làm Hoàng đế. Tiểu hoàng đế có hai vị đại thần đắc lực, một người họ Nghiêm, vừa là Đế sư của Hoàng đế vừa là Các lão. Một người họ Lưu, là hậu duệ của Đại tướng quân Lưu thị, từng theo Thái Tổ chinh chiến thiên hạ và thành lập quốc gia.
Một văn một võ, trở thành cánh tay đắc lực của tân đế. Chỉ tiếc rằng tòa cao ốc dù vững đến đâu cũng không chống lại nổi sóng dữ, cuối cùng chỉ duy trì được mười năm…