Quyển 1 - Chương 66

Đã năm ngày trôi qua kể từ ngày thả diều hôm ấy, Trọng Tử Khải vẫn chưa đến lớp. Phụ thân của hắn vẫn ở chùa Thái Bình, còn gia gia của Trọng Từ Khải từ một Thận Thân Vương đã bị giáng xuống làm Thận Quận Vương, đóng cửa tự kiểm điểm ở trong phủ. Phụ thân của Trọng Tử Khải cũng đã mất đi ngôi vị Thế tử.

Thật ra vào ngày thứ hai đi học, bạn học trong lớp đã có vài người bắt đầu tránh né Hứa Đa Phúc.

Có lẽ là nghe được vài tin đồn nhảm, mọi người cảm thấy Trọng Tử Khải đã chọc giận Hứa Đa Phúc, khiến cả phủ Thận Thân Vương gặp xui xẻo, y như chuyện của Điền Văn Hạ trước kia. Bọn họ sợ nếu quá thân thiết với Hứa Đa Phúc sẽ bị dính vận đen. Đương nhiên ngoài mặt thì không ai dám nói vậy.

Chỉ có Lý Ngang vẫn như lúc trước, ngồi ôn bài với Hứa Đa Phúc. Nghe thấy mấy lời bàn tán sau lưng trong lớp nói rằng trước kia Trọng Tử Khải từng cùng mấy biểu ca, biểu đệ bàn kế muốn hại Hứa Đa Phúc, kết quả lại ra nông nỗi . Bọn họ đoán rằng Hứa Đa Phúc đã kêu phụ thân của mình ra tay hại Trọng Tử Khải.

“Triều đình đâu phải trò đùa, phụ thân của Trọng Tử Khải phạm sai lầm thì liên quan gì đến Đa Phúc chứ.” Lý Ngang đứng lên bảo vệ bằng hữu: “Lại nói, Trọng Tử Khải chỉ là không đến lớp thôi, hắn ta vẫn là kẻ giàu sang rảnh rỗi, sống còn tốt hơn so với bá tánh bình thường đó.”

Kể từ hôm đó, ngoài dân gian bắt đầu rộ lên nhiều lời đồn, ồn ào náo nhiệt. Tất cả đều do Vương Viên Viên sai trạm gác ngầm lan truyền. Đến ngày thứ năm, mọi người trong lớp không còn tránh Hứa Đa Phúc như tránh rắn rết nữa, cảm thấy trước kia đã hiểu lầm Hứa Đa Phúc, vu oan cho Hứa Đa Phúc.

Sáng hôm ấy, cả lớp tụ lại trò chuyện với nhau.

“Các huynh biết không? Nghiêm Đại nho tới Thịnh Đô rồi.”

“Nghiêm Đại nho? Chính là Nghiêm thị ở núi Chu Bách, Giang Nam đó hả?”

“Đúng vậy, trong thiên hạ này còn có mấy người dám xưng là Đại nho nữa chứ.”

Đây đều là chủ đề mà đám con nhà quan văn thích nói chuyện. Bọn họ phần lớn rất hiếu học, hướng tới tiến bộ, nên đối với những vị Đại nho nổi tiếng đều vô cùng kính trọng và ngưỡng mộ. Lý Ngang tuy chỉ là một nhánh xa của Hoàng thất được cử đi học, nhưng bản thân lại rất chăm chỉ, ham học, nên cũng lắng nghe chăm chú. Nghe xong, hắn còn quay sang nói với Hứa Đa Phúc.

Hứa Đa Phúc thì chỉ cảm thấy đau đầu với đống bài vở. Gần đây, số bài học càng ngày càng nhiều, Hồ Thái phó lại thỉnh thoảng kiểm tra cả những bài đã học trước đó. Cậu học được cái nào thì bỏ cái ấy, giống như con khỉ con bẻ bắp, kết quả đã bị phạt đứng ba lần.