Trọng Thế tử là người xấu bắt nạt Tiểu Đa Phúc. Thánh Thượng quở trách phụ thân của Trọng Thế tử, nhưng phụ thân của Trọng Thế tử là Thân Vương. Liệu những ngôn quan kia có thể nói đều là do Hứa Tiểu Mãn bịa đặt, châm ngòi ly gián để hãm hại trung thần hay không?
Nghe thật quen tai, giống như chuyện trước đây Điền Minh từng gặp. Có điều lần đó không gây sóng gió gì.
Vương Viên Viên: “Chắc chắn là vậy rồi. Đám thái giám bọn họ, dù chỉ xì hơi một cái thì bọn quan văn kia cũng có thể suy diễn thành cái xì hơi của bọn họ sẽ hại chết người khác.
Nhưng khi hắn vừa nhìn qua, hắn thấy hốc mắt của Tiểu Đa Phúc đã đỏ hoe vì lo lắng.
Vương Viên Viên đau lòng không chịu nổi, nói: “Không có việc gì…”
“Vương công công, chúng ta có thể trả đũa lại hay không? À không, trước hết cứ truyền ra ngoài, cho mọi người biết là Trọng Thế tử ỷ thế hϊếp người. A cha và a thúc của ta đều là người tốt.” Hứa Đa Phúc cầu xin với đôi mắt trông mong.
“Người cứ ngủ đi, chuyện này giao cho Vương công công lo.” Vương Viên Viên luôn đồng ý với tất cả yêu cầu của Tiểu Đa Phúc. Huống hồ chỉ nói mấy câu nói thôi, chẳng có gì to tát.
Vậy là tối hôm ấy, Vương Viên Viên lại lén trèo tường ra ngoài. Trước khi đi, hắn còn bàn bạc với Hứa Tiểu Mãn một lúc. Hứa Tiểu Mãn quả đúng là cha ruột, nuông chiều nhi tử vô điều kiện. Nghe xong chỉ thấy cảm động. “Đa Đa lo lắng cho ta quá rồi, thật sự là một đứa trẻ vừa thông minh vừa hiếu thảo. Lấy thẻ bài của ta, tìm trạm gác ngầm để tung tin đi.”
Vương Viên Viên đáp: “Được.”
Hứa Tiểu Mãn: “Sao cậu không nghĩ ra cách này sớm hơn nhỉ?”
Vì thế, khi màn đêm buông xuống, Hứa Tiểu Mãn đi tìm tức phụ, lại không quên hết lời khen ngợi Đa Đa một trận.
Ninh Võ Đế: “Nhất định phải chọn đúng lúc này để nhắc tới nhi tử sao?”
Tuy nhiên lời Đa Phúc nói quả thật không sai.
Trẫm vốn không phải một vị Hoàng đế nhân từ dịu dàng, còn Tiểu Mãn của y có thể làm một người Xưởng Công tốt vì dân trừ hại, ghét ác như kẻ thù. Sau này là Hoàng hậu tốt của trẫm.
Không hổ là nhi tử của y và Tiểu Mãn.
“Đa Phúc quả thực thông minh.” Ninh Võ Đế khen ngợi.
Hứa Tiểu Mãn lập tức phấn khích, đôi mắt sáng rực. Hắn và Trọng Thành có vô số chuyện để nói. Lúc đầu cả hai vốn dĩ đã mệt đến mức muốn ngủ, vậy mà trò chuyện một lúc lại càng hăng say, vì thế lại làm thêm một lần nữa, lần này Cửu Thiên Tuế ở phía trên.
Hiện giờ, sức lực của hắn gần như vô tận.
Ninh Võ Đế: Hạnh phúc.