Quyển 1 - Chương 49

Người ta thường như vậy: một khi đã tin điều gì, mọi thứ xung quanh đều bị bóp méo để khớp với niềm tin ấy.

Dừng bước, Vương Viên Viên nhìn Hứa Tiểu Mãn đầy thất vọng, ánh mắt như muốn trách:

“Thế… nữ nhân đó là ai?”

“Không có nữ nhân nào cả.” Hứa Tiểu Mãn nhíu mày, thầm nghĩ: Làm gì có ai khác ngoài bản công công này.

Vương Viên Viên khẽ gật đầu, tỏ vẻ hiểu biết:

“Hóa ra là vậy. Cũng tốt.”

“Tốt cái gì mà tốt! Không có nữ nhân, Đa Đa là con ta!” Hứa Tiểu Mãn ngắt lời, bực dọc nói:

“Ngày nào cũng nghĩ vớ vẩn!”

Ánh mắt của Vương Viên Viên liền chuyển sang kiểu “ta biết mà”, như thể cả hai vừa chia sẻ một bí mật lớn lao.

Hứa Tiểu Mãn bị chặn họng, không biết làm sao để giải thích thêm. Hắn đành thở dài, nói:

“Dù sao thì ngươi cứ chờ xem. Đa Đa lớn lên rồi, mọi chuyện sẽ rõ ràng thôi…”

“Đúng vậy! Chỉ cần chờ Tiểu Đa Phúc trưởng thành, Thánh Thượng sẽ nhận lại con, tổ tông cũng có chỗ dựa. Ngươi nuôi nấng nó từ nhỏ, tình cảm giữa hai người không thể xem nhẹ. Thánh Thượng lại coi trọng ngươi, sau này nhất định lo chu toàn cho ngươi.”

Hứa Tiểu Mãn: …

Ta giải thích không nổi nữa rồi!

Cuối cùng, hắn đứng dậy phủi bụi, tức giận bảo:

“Ta đi đây! Còn ngươi, từ nay ít xuất quỷ nhập thần cho ta nhờ. Lo mà ngủ cho nhiều vào, đừng để đầu óc lú lẫn. Chuyện tối nay cấm lải nhải lung tung! Nếu để tin đồn truyền ra ngoài, bổn công công sẽ không tha. Ta sẽ tống ngươi đi Vu Châu lưu đày cho mà biết!”

Vương Viên Viên gật gù:

“Ta cảm ơn ngươi trước.”

Hứa Tiểu Mãn lòng đầy thấp thỏm nhưng may mắn tránh được một kiếp. Hắn thẳng đường đi đến Tử Thần Cung, trên mặt hiện rõ vẻ sống sót sau tai nạn, khiến Trọng Thành thoáng liếc nhìn liền cất tiếng hỏi:

“Trên đường gặp chuyện gì sao?”

“A! Không… không có gì đâu.” Hứa Tiểu Mãn phản ứng nhanh như chớp.

Trọng Thành nhìn hắn chằm chằm. Không có? Vậy thì chắc chắn là có.

Nhưng biết rằng có hỏi tiếp cũng chẳng moi được gì từ cái miệng cứng đầu ấy, Trọng Thành quyết định bỏ qua, không hỏi thêm.

Hứa Tiểu Mãn thấy Trọng Thành im lặng thì ngược lại cảm thấy nghẹn ngào, như có hàng tá lời muốn nói mà không biết chia sẻ thế nào. Nhưng nghĩ kỹ, chuyện này thật sự không tiện nói ra. Hắn đành nuốt tất cả trở vào bụng.

“Lại đây.” Trọng Thành bất ngờ gọi, giọng nhẹ như gió thoảng.

Lúc này, Hứa Tiểu Mãn mới chú ý thấy tay Trọng Thành đang cầm bút viết gì đó. Trong lòng không khỏi thắc mắc, liền lẩm bẩm:

“Đêm hôm còn ngồi viết lách…”

Hắn tiến lại gần để xem rõ hơn. Đến khi nhìn thấy thứ được vẽ trên giấy Tuyên Thành, Hứa Tiểu Mãn lập tức hóa đá.

Mặt đỏ bừng như bị lửa thiêu, tai cũng nóng bừng, thậm chí vành tai còn đỏ đến chảy máu.

Trên mặt giấy, nét bút tinh xảo sinh động vẽ một cây… long căn. (cái ấy ấy)

Mắt mở trừng trừng, Hứa Tiểu Mãn đứng đó không nói được câu nào.

Cả thiên hạ đều ca ngợi Trọng Thành nào là “rồng trời ban phúc”, nào là “thiên tử đế mệnh”, thân phận cao quý, phẩm hạnh đoan chính. Người ta nói hắn là minh quân mẫu mực, khí chất như thần tiên, đạo đức cao vời…

Đúng là lũ đánh rắm!

Nếu để bọn họ nhìn thấy cảnh này, thử xem ai còn khen hắn là thánh nhân nữa.

Trọng Thành… Trọng Thành đây… đang vẽ cái thứ gì thế này!

Thật là không biết ngượng!

Trọng Thành thản nhiên nói:

“Thưởng cho ngươi đấy, treo lên đầu giường trong phòng.”

“Ngươi bị bệnh à? Ai lại treo thứ này! Hơn nữa, ta có nói là ta thích đâu.”

“Lấy hình bổ hình. Cửu Thiên Tuế nhìn trẫm nhiều, ắt cũng sẽ lớn hơn.”

Hứa Tiểu Mãn bán tín bán nghi, trong lòng có chút dao động. Chuyện này liệu có thật không? Lỡ đâu đúng thì sao? Nghĩ vậy, hắn nhặt bức vẽ lên, định cất đi. Nhưng rồi lại cảm thấy ngượng, hắn tạm thời đặt nó lên bàn, dùng chặn giấy đè lại, mặt vẫn tỏ vẻ nghiêm nghị:

“Ta giữ cái này chẳng qua để giúp ngươi giữ thể diện thôi. Ngươi là hoàng đế mà để người ta phát hiện vẽ cái này thì chẳng ra thể thống gì cả!”

“Cảm tạ Tiểu Mãn đã lo chu toàn.” Trọng Thành cười nhẹ.

Cả hai đấu khẩu một hồi rồi Trọng Thành đặt bút xuống, nói:

“Ban đầu trẫm định vẽ con diều cho Đa Phúc, nhưng đang vẽ thì lại nhớ đến ngươi.”

Hứa Tiểu Mãn nghe thế, giận dữ:

“Trọng Thành! Ngươi mắng người mà chẳng nói rõ! Ngươi nghĩ ta nhỏ thế à?”

Có ý gì chứ? Nhìn bức tranh của Trọng Thành, kích cỡ vẽ rõ là phóng đại!

Trọng Thành kéo Hứa Tiểu Mãn vào lòng, khẽ vỗ lưng trấn an:

“Trên người trẫm, thứ nào cũng là của ngươi. Đêm nay để trẫm hầu hạ Cửu Thiên Tuế, bảo đảm ngươi thoải mái dễ chịu, được không?”

Hứa Tiểu Mãn: … Cái gì thế này?

Sau đó, hai người lên giường đi ngủ.

Triệu Nhị Hỉ đã dẫn người đứng canh ngoài cung từ sớm. Đối với bọn họ, Thánh Thượng và Cửu Thiên Tuế nghỉ ngơi đồng nghĩa với việc phải canh nửa đêm. Lúc nào họ cũng phải chuẩn bị nước ấm sẵn sàng. Đêm nay, hắn vừa đứng gác vừa để tâm đến những chuyện khả nghi xảy ra ở Tuyên Chính Điện mấy hôm trước.

Bỗng nhiên có tiếng động nhỏ bên cạnh.

Triệu Nhị Hỉ quay đầu lại, thấy Tiểu Lộ Tử đang ôm đầu, có vẻ vừa bị đập trúng. Nhân lúc đang bực mình, hắn gắt lên:

“Tiểu tử kia! Suốt từ chạng vạng đến giờ ngươi đã thất thần bao nhiêu lần rồi? Ngươi lén lút làm gì hả? Làm việc trước mặt hoàng thượng mà thế này thì mấy cái đầu cũng không đủ để rớt đâu!”

Tiểu Lộ Tử vốn đã bị quở trách mấy hôm nay, nay lại gặp sư phụ đang bực, chỉ dám khúm núm thò qua cầu xin tha tội. Triệu Nhị Hỉ liếc nhìn, lòng đầy phiền muộn, chỉ thấy càng ngày đứa nhỏ này càng không biết điều.

“Sư phụ, không phải con đang kiếm cớ, thật sự có lý do mà.” Tiểu Lộ Tử vừa hoang mang vừa lo sợ, khom lưng cúi đầu, giọng hạ thấp thì thầm: