Quyển 1 - Chương 45

Thế là Hứa Đa Phúc hưởng lợi không ít. Triệu công công đỡ cặp sách cho hắn, Tiểu Lộ Tử dẫn đường đưa hắn tới gian phòng ấm áp, còn cầm khăn nóng cho hắn lau tay. Vừa ngồi vào chỗ, điểm tâm liền được dọn lên.

Tổng cộng có ba đĩa!

Một đĩa bánh hoa quế mềm tròn thơm lừng, một đĩa bánh sơn tra nhân nhân đậu đỏ hình vuông nhỏ nhắn, và một đĩa bánh tạo hình hoa mai với lớp vỏ ngàn tầng giòn tan phủ đầy mè và đậu phộng.

Triệu công công còn cho hắn thêm sữa bò nấu cùng long nhãn và táo đỏ.

Đây chẳng phải là trà sữa sao! Hứa Đa Phúc nghĩ thầm, chỉ tiếc là không có lá trà nấu cùng. Dù sao thì như vậy cũng đã quá ngon rồi.

Hắn vui vẻ ăn, một miếng bánh, một ngụm trà sữa. Ngự trù quả nhiên tay nghề hơn hẳn phòng bếp nhà hắn, hương vị tinh tế, độ ngọt vừa đủ hợp khẩu vị.

Trong khi đó, Ninh Võ Đế đang tiếp kiến các đại thần, nhưng liên tục thấy Triệu Nhị Hỉ đi đi lại lại ra vào thiên điện, bèn hỏi:

“Đa Phúc đang làm gì vậy?”

“Hồi bẩm Thánh Thượng, tiểu công tử đang dùng điểm tâm. Ngài ấy bảo bánh ngọt rất vừa miệng, còn sữa bò với long nhãn và táo đỏ rất ngon. Chỉ là, nếu thêm chút hồng trà để nấu thì sẽ bớt ngọt hơn…”

Ninh Võ Đế nghe vậy chỉ mỉm cười:

“Lấy lá trà mà trẫm thường dùng, đem nấu theo lời nó đi.”

“Dạ.” Triệu Nhị Hỉ thầm kinh ngạc trong lòng. Thánh Thượng quả thật quá ưu ái Tiểu Đa Phúc. Xem ra tất cả cũng vì nể mặt Hứa Tiểu Mãn… Nhưng chẳng phải vậy thì cũng hơi quá mức sao? Giống như đang nuông chiều chính con ruột vậy.

Nghĩ đến đây, lòng hắn không khỏi chấn động. Chẳng lẽ…

Không chỉ Triệu Nhị Hỉ mà toàn bộ cung nữ thái giám trong Tuyên Chính Điện hôm nay đều kinh ngạc. Họ chưa từng thấy ai như Hứa Đa Phúc—vào cung mà cứ như về nhà.

Cho nên, khi tiểu thái giám do Vương Viên Viên phái đi quay lại báo cáo với Hứa Tiểu Mãn, hắn chỉ biết im lặng nhìn bầu không khí lạ lùng này mà không khỏi suy nghĩ lung.

Lúc này, Vương Viên Viên và Triệu Nhị Hỉ cùng đứng ở cửa, hai người liếc nhau, trong lòng đều trầm mặc — chẳng ai biết nên mở lời trước như thế nào. Nghe tiểu thái giám báo lại:

“Hứa đại nhân nói không sao, hắn sẽ đến đón tiểu công tử muộn một chút.”

“Vậy thì… không sao đâu.” Vương Viên Viên phẩy tay cho qua.

Triệu Nhị Hỉ tinh ý bèn sai Tiểu Lộ Tử đi nghỉ ngơi và uống một ngụm trà.

Hai thái giám lại đứng gác ở cửa, một lát sau, Vương Viên Viên bắt đầu nhíu mày, cảm thấy có điều gì đó không ổn. Triệu Nhị Hỉ cũng thầm nghĩ như vậy nhưng khó nói thành lời. Cả hai lại nhìn nhau.

“Ngươi nghĩ xem—” Triệu Nhị Hỉ định dò ý.

“Ta không nghĩ gì cả.” Vương Viên Viên dứt khoát từ chối.

Trong chính điện, Ninh Võ Đế triệu kiến vài vị đại thần. Không biết họ đã tấu trình những gì, chỉ thấy Thánh Thượng giận dữ ném sổ con xuống đất, khiến quan viên lập tức quỳ xuống xin ngài nguôi giận.

Từ thiên điện, Hứa Đa Phúc cũng nghe thấy động tĩnh.

Hoàng đế cha đang nổi trận lôi đình rồi.

Hắn bèn lấy sách giáo khoa và bài tập ra, cởi giày, trèo lên giường nệm bên bàn nhỏ để làm bài.

Phải ngoan hơn một chút mới được.

Tuổi còn nhỏ nên Hứa Đa Phúc viết chữ bằng bút lông chưa thể thu nhỏ nét quá nhiều — tay không đủ lực, chữ nhỏ liền nhòe ra như một mớ bòng bong. Vì vậy, bài tập sao chép của hắn giống như bản viết tay khổ lớn. Viết xong phải để mực khô rồi mới gấp lại đem nộp.

Hứa Đa Phúc chăm chú làm bài, được một lúc thì dừng tay nghỉ ngơi. Gian phòng yên tĩnh, thoang thoảng hương thơm, vừa ăn no lại khiến người thêm buồn ngủ. Hắn đặt bút sang bên, nằm xuống giường nệm nghĩ bụng: Ta ngủ một lát, tỉnh dậy rồi viết tiếp, còn sớm mà.

Zzz…

Ninh Võ Đế bước vào thiên điện, sắc mặt âm trầm. Vừa quyết định tra xét rõ ràng sự việc, hắn bước vào gian noãn các thì thấy ngay hình ảnh đứa trẻ đang ngủ dang tay dang chân thành hình chữ X. Mãi một lúc sau, hắn mới nhớ ra đó là Hứa Đa Phúc.

Tư thế ngủ này giống Hứa Tiểu Mãn như đúc.

Tiểu Lộ Tử sợ hãi, lắp bắp:

“Thánh Thượng, có cần nô tài gọi tiểu công tử dậy—”

Ninh Võ Đế tiến lại gần. Thấy Đa Phúc không đắp chăn, giọng hắn trầm xuống:

“Thảm đâu?”

“Nô tài đi lấy ngay!” Tiểu Lộ Tử vội sửa lời.

Trọng Thành tự tay nhận lấy tấm thảm. Hắn không quen chăm sóc trẻ nhỏ nhưng vẫn cố gắng nhẹ nhàng đắp chăn cho Đa Phúc.

Đứa bé trong cơn mơ màng cảm nhận được hơi ấm, khẽ cựa mình, hừ hừ vài tiếng rồi làm nũng:

“Cha ơi, cho con ngủ thêm chút nữa, con làm bài xong ngay mà…”

Lời nói mê ngắt quãng, nửa tỉnh nửa mê.

Trọng Thành đứng sững tại chỗ.

Đa Phúc trước nay chỉ gọi hắn là “a thúc” vì có chút e sợ. Nhưng bây giờ…

Hắn gọi Trọng Thành là “cha.”

Biết rằng Đa Phúc là con ruột mình và Hứa Tiểu Mãn sinh ra, nhưng khi nghe từ “cha” cất lên từ miệng đứa trẻ, cảm giác ấy…

Tác giả có lời muốn nói:

Hứa Đa Phúc: Ta chưa tha cho kẻ dám trộm bài tập của ta đâu, dù là cha ruột cũng không được!

Hứa Tiểu Mãn trở về khi trời đã tối, nhìn đồng hồ canh giờ, biết rằng lúc này Đa Đa hẳn đã ngủ. Hắn từ cổng hữu dịch môn đi về hướng Đông Xưởng thì gặp đội trưởng tuần tra Kim Ngô Vệ, liền tiện miệng hỏi:

“Có thấy Vương Viên Viên không?”

“Thưa Hứa đại nhân, Vương công công buổi chiều đi theo tiểu công tử về hướng Tuyên Chính Điện, đến giờ vẫn chưa trở lại.” Đội trưởng Kim Ngô Vệ chắp tay đáp.

Hứa Tiểu Mãn gật đầu, nói lời cảm ơn rồi đổi hướng, đi thẳng về phía Tuyên Chính Điện thay vì Đông Xưởng. Bình thường hắn không có trí nhớ tốt lắm với những chuyện vụn vặt sinh hoạt, hay vứt đồ lung tung, nghĩ gì làm nấy, nhưng lại có lúc trực giác vô cùng nhạy bén.