Chương 9

Bạn chí cốt sẽ ra tay sát hại y vì tranh cướp báu vật, đồng môn sẽ tranh chấp với y vì lợi ích. Chỉ có con gái y là mang tất cả những thứ quý giá nhất đến trước mặt y. Lúc y hôn mê, Diệp Tri Tri đút cho y thiên tài địa bảo, bây giờ thì tặng y quả Dưỡng Hồn Mộc trên tay.

(*Thiên tài địa bảo: Báu vật hiếm có giữa trời đất.)

Diệp Tri Tri thấy Diệp Kỳ mãi không ăn thì dùng ánh mắt thắc mắc quan sát y. Cô bé lặng lẽ nhích người sang bên cạnh. Chẳng lẽ cha cũng cảm thấy thứ này hôi hám nên không muốn ăn? Như vậy thì không được, bình Tích Cốc Đan kia cô bé đã đưa cho 1872 rồi, nếu cha đòi lại thì cô bé...

Ghét ghê, cô bé không muốn làm bạn nhỏ 1872 của mình giận đâu.

Diệp Kỳ muốn xoa cái đầu đầy tóc của Diệp Tri Tri, nhưng thấy ánh mắt thúc giục của cô bé, y mỉm cười, không do dự nữa mà cho quả Dưỡng Hồn Mộc vào miệng.

Vị đắng chát khiến y nhíu mày, nhưng vị đắng chát nhanh chóng biến thành dòng khí mát lạnh chảy vào cơ thể y, tẩm bổ thần hồn bị thương của y.

Diệp Tri Tri nói: [1872, cha ăn rồi đó.]

Lúc này, 1872 mới thu hết số Tích Cốc Đan còn lại: [Tri Tri, ta rao bán mấy viên Tích Cốc Đan này trên cửa hàng trước nhé, đổi trực tiếp thì hơi lỗ. Nếu rao bán có khách thì chúng ta có thể trao đổi. Đợi đến khi điểm tích lũy của ngươi không đủ ăn nữa, ta sẽ đổi thành điểm tích lũy sau, được không?]

Diệp Tri Tri ngoan ngoãn gặm miếng thịt khô trong tay, gật đầu: [Được.]

Diệp Kỳ mở mắt ra, dặn dò: "Tri Tri, cha muốn điều hòa hơi thở một chút, con đừng đi ra ngoài, bên ngoài rất nguy hiểm."

Diệp Tri Tri đến đây là để cứu người cha yếu đuối này, lúc này đương nhiên cô bé phải trông chừng cha mình: "Vâng."

Diệp Kỳ cảm thấy trong lòng tràn đầy áy náy, nhưng chính vì vậy nên y càng phải nhanh chóng khỏe lại. Cực Bắc quá nguy hiểm, lạnh lẽo, còn có không ít kẻ hung dữ, ác độc bị lưu đày ở đây, lỡ như những kẻ đó tìm đến đây...

Bất kể thế nào, cho dù chết y cũng phải đưa con gái về tông môn trước, không thể để con gái một mình ở nơi này.

Diệp Tri Tri vừa tỉnh ngủ, gặm xong miếng thịt khô trong tay thì thấy hơi chán. Cô bé bỗng nhiên ngửi thấy mùi thơm, tuy mùi không ngon như mùi của cha cô bé, nhưng cô bé không thể ăn cha mình được.

Cô bé liếc nhìn cha mình đang ngồi khoanh chân như ngủ say, rồi quan sát xung quanh, cuối cùng, cô bé xót ruột nhổ một sợi tóc của mình, vụng về buộc sợi tóc lên cổ tay cha. Lúc này, cô mới bò dậy khỏi mặt đất.

Diệp Tri Tri vốn định thu tấm thảm da lông của mình lại, nhưng thấy cha đang ngồi trên đó, cô bé đành bĩu môi, không vui. Cô bé cẩn thận ngửi mùi thơm, đôi chân ngắn ngủn chạy về hướng mùi hương bay tới.

So với tốc độ chậm rì rì khi mới vào, lúc này Diệp Tri Tri giống như con thỏ trong cuộc thi chạy giữa rùa và thỏ. Cô bé chạy nhanh như bay, chỉ trong chớp mắt, đã biến mất trong hang núi.

1872: [...]

Được rồi, đây là lần đầu tiên nó thấy một đôi chân ngắn cũn cỡn lại có thể chạy nhanh đến vậy.

Theo mùi hương, Diệp Tri Tri chạy thẳng một mạch đến nơi sâu nhất của hang động. Khác với cái lạnh bên ngoài, nơi này tuy cũng lạnh, nhưng là kiểu lạnh ăn sâu vào tận xương tủy. Sương mù đen đặc đến mức như sắp biến thành thực thể, cô bé loáng thoáng thấy có thứ gì đó đang giãy giụa bên trong.

1872 bị dọa sợ, run rẩy, giọng nói của nó cũng run cầm cập, nhưng nó vẫn phải an ủi Diệp Tri Tri: [Tri, Tri Tri đừng sợ. Trên... Trên đời này không có ma đâu, chúng ta phải tin vào khoa học.]

Diệp Tri Tri đang cẩn thận phân biệt hướng của mùi hương, nghe vậy, cô bé tò mò hỏi: [Ma là gì? Khoa học là gì?]

1872 đang run rẩy, nhưng nghe thấy câu hỏi, nó vẫn giải thích: [Ví dụ đơn giản nhất của khoa học là cầu vồng mà ngươi thấy lần trước. Cầu vồng được hình thành nhờ khúc xạ và phản xạ ánh sáng... Ma, ma là sau khi con người chết đi... Á!]