Chương 8

Diệp Kỳ nhìn quả táo tàu không có gì đặc biệt trong tay, hơi nhíu mày. Y luôn cảm thấy hình như mình đã từng thấy nó ở đâu đó rồi, nhưng chưa đợi Diệp Kỳ nghĩ ra thì đã cảm giác được một bàn tay mềm mại đang vỗ vào cánh tay y.

Diệp Tri Tri cảm thấy Diệp Kỳ đã nhận đồ của mình thì cũng nên đưa bình đan dược ăn vào là no bụng cho cô bé, thế nên mới đường hoàng mà chỉ vào cái bình kia: "Của con."

Diệp Kỳ vốn không phải người keo kiệt, huống chi là đối với nữ nhi duy nhất của mình. Y đặt đan dược vào tay Diệp Tri Tri, cẩn thận dặn dò: "Mỗi lần chỉ ăn một viên là ba tháng sẽ không cảm thấy đói, đừng ăn nhiều quá."

Diệp Tri Tri cầm được đồ vào trong tay là lập tức xoay người lại, dùng lưng đối diện với Diệp Kỳ. Cô bé tự mình đổ ra một viên, phần còn lại thì hào phóng ngoài ý muốn mà nói: "1872, đều cho ngươi!"

1872 cảm động đến mức khóc hu hu, đứa nhỏ nhà nó đối tốt với nó quá mà: [Tri Tri à, ngươi yêu ta quá rồi đó.]

Diệp Tri Tri liếʍ viên đan dược trên tay, có chút đắng. Cô bé bĩu môi, không vui mà nhét vào miệng, ực một cái nuốt xuống: "Không ngon."

Diệp Kỳ nhìn quả táo tàu trong tay, ngửi mùi vị đặc biệt của táo tàu, đột nhiên nhớ ra mình đã thấy ở đâu: "Quả của Mộc Dưỡng Hồn!"

Để cứu chữa tiểu sư muội, sư phụ của y từng bỏ ra một cái giá không nhỏ để đổi lấy một quả Mộc Dưỡng Hồn. Mùi vị đó rất đặc biệt, giống như mùi gỗ mục nát, rồi lại mang theo một loại hương vị thịt quỷ dị. Nhưng quả Mộc Dưỡng Hồn mà sư phụ y đổi được còn không lớn bằng một nửa quả trong tay y lúc này.

Diệp Tri Tri nghe thấy giọng của Diệp Kỳ thì quay đầu nhìn sang, giấu bình Tích Cốc Đan vào trong lòng, cảnh giác nhìn Diệp Kỳ: "Cha ăn đi."

Ăn rồi thì không được hối hận đâu nha.

Diệp Kỳ nhìn về phía Diệp Tri Tri, hỏi: "Cái này rất trân quý, Tri Tri thật sự cho ta sao?"

Diệp Tri Tri lấy một miếng thịt khô 1872 đổi cho cô bé từ trong túi ra nhai: "Cha ăn, ăn rồi sẽ không đói nữa."

Không đói nữa thì đừng có cướp đồ ăn của cô bé nha.

Về phần quả táo tàu này, 1872 cũng đã nói nó là quả của Mộc Dưỡng Hồn rồi. Chỉ tiếc là cấp bậc cửa hàng của cô bé quá thấp, căn bản không có khách đến mua đồ, trực tiếp đổi điểm tích lũy thì lại rất không có lời. Mặc dù Diệp Tri Tri không hiểu lắm, nhưng cô bé chọn nghe lời 1872.

1872 đương nhiên đã nhìn thấy cả. Nếu đem cho người khác thì nó nhất định sẽ ngăn cản cô nhóc này, nhưng là cho cha của cô bé thì nó liền không lên tiếng. Chỉ khi cha của cô bé mau chóng khỏe lại, trở nên lợi hại hơn, thì cuộc sống của cô bé mới có thể tốt lên.

Diệp Kỳ quả thật rất cần quả này, nghe câu trả lời của nữ nhi, tim y đập mạnh mấy cái. Nữ nhi của y đặc biệt vì y mà đến đây, trong lòng trong mắt đều là y, đó là một loại tín nhiệm vô điều kiện giữa người cùng huyết thống.