Chương 7

Mặc dù trong yếm của Diệp Tri Tri còn không ít đồ ăn, nhưng trước khi ăn hết đồ của người khác, cô bé tuyệt đối sẽ không ăn đồ của mình!

Diệp Kỳ một lòng tu luyện, vốn không chú trọng đến chuyện ăn uống. Trước khi Trúc Cơ thì y ăn Tích Cốc Đan, sau khi Trúc Cơ thì trực tiếp tích cốc luôn, vậy nên trong nhẫn trữ vật của y căn bản không có bất kỳ thức ăn nào cả. Lúc này, nhìn đôi mắt trong suốt đầy khát vọng của Diệp Tri Tri, y lại không biết nên mở miệng thế nào.

Diệp Tri Tri tưởng rằng Diệp Kỳ không hiểu: "Cha, con đói bụng!"

Diệp Kỳ bị tiếng "cha" này gọi đến mức tâm thần run rẩy. Y là cô nhi, từ nhỏ đã được sư phụ thu dưỡng, mặc dù sau này có rất nhiều đồng môn nhưng lại không có một người thân nào cả. Giờ khắc này, y chân thật ý thức được rằng tiểu cô nương trước mắt chính là nữ nhi máu mủ tương liên của mình, là người thân của mình.

Diệp Tri Tri phồng má, chẳng lẽ người này không muốn cho cô bé thức ăn à? Nghĩ đến khả năng này, Diệp Tri Tri cảm thấy tức giận. Cô bé đưa tay nhỏ của mình về phía Diệp Kỳ, nhấn mạnh: "Cha, con muốn ăn thịt!"

Diệp Kỳ nghe giọng nói của Diệp Tri Tri, đột nhiên chợp lóe lên một ý tưởng. Y nhớ ra Tích Cốc Đan mà mình chưa ăn hết lúc trước, mới vội vàng lấy Tích Cốc Đan ra từ trong nhẫn trữ vật của mình, đổ một viên vào lòng bàn tay Diệp Tri Tri: "Tri, Tri Tri à, con ăn một viên Tích Cốc Đan trước đi, ăn rồi sẽ không đói nữa. Đợi chúng ta rời khỏi đây, cha lại đi tìm thịt cho con ăn."

Diệp Tri Tri cúi đầu nhìn viên thuốc màu nâu trong lòng bàn tay, rồi ngẩng đầu nhìn cha cô bé, lại cúi đầu nhìn viên thuốc. Sau đó, không nhịn được mà hỏi trong lòng: "1872 à, cái người cha này thật sự cần thiết sao?"

1872 cũng không nỡ để bé con nhà mình ăn Tích Cốc Đan. Trẻ con phải được bổ sung dinh dưỡng cân bằng mới được, lỡ như ăn nhiều cái thứ này rồi sẽ không cao lên được thì làm sao: "Tri Tri à, ngươi đưa viên đan dược này cho ta, ta sẽ đổi thành điểm tích lũy cho người. Như vậy là có thể dùng điểm tích lũy mua đồ ăn cho ngươi rồi."

Diệp Tri Tri nghe nói có thể đổi được không ít điểm tích lũy, thì hai mắt sáng rực mà nhìn cái thứ gọi là đan dược trong tay Diệp Kỳ. 1872 đã nói là cô bé chỉ có thể cướp đồ của kẻ xấu, cô bé nghĩ ngợi một chút, mới đưa tay vào trong túi, chậm chạp lấy ra một quả táo tàu màu nâu khô quắt.

Quả táo tàu này chỉ lớn bằng móng tay người lớn, ngửi có mùi thối, vị lại chua chát, rất khó ăn. Thế nhưng cái thứ này lại cứ mọc rất nhiều trên cây, hơn nữa ăn một quả sẽ cảm thấy no bụng. Trước khi rời đi, Diệp Tri Tri nghĩ thầm đã đi thì đi cho trót, dứt khoát hái hết quả này xuống luôn. Cô bé cảm thấy mình thật thông minh, vừa vặn có thể sử dụng vào lúc này. Đều là thứ có thể khiến người ta no bụng, giá trị như nhau!

Diệp Tri Tri lo lắng nếu phát hiện quả táo tàu này rất khó ăn thì cha sẽ không đổi với cô bé nữa, liền trực tiếp đặt táo tàu vào tay y: "Cho cha, ăn, trao đổi."