Chương 6



Diệp Kỳ dĩ nhiên là không thể chết được rồi. Y nhìn đứa nhỏ đối diện, vì vừa mới ngủ dậy nên khuôn mặt cô bé ửng hồng. Y đã biết cảm giác quen thuộc này đến từ đâu rồi, huống chi Diệp Kỳ còn có thể cảm giác rõ ràng quan hệ máu mủ tương liên giữa y và đứa nhỏ kia: "Nương của con là ai?"

Diệp Tri Tri càng thêm khẳng định cha mình không được thông minh cho lắm, cô bé còn nghi hoặc hơn: "Cha không biết nương của con là ai sao?"

Diệp Kỳ: "..."

Diệp Kỳ nhất thời cũng không biết nên giải thích với một đứa nhỏ như vậy thế nào. Y chưa từng có quan hệ với bất kỳ nữ tử nào, nhưng đứa nhỏ trước mắt này lại thực sự là nữ nhi của y: "Chỉ có một mình con thôi sao? Nương của con đâu?"

Trước khi 1872 xuất hiện, Diệp Tri Tri thậm chí còn không biết là mình có cha nương, ngay cả tên của cô bé cũng là do 1872 đặt. Giờ bị hỏi đến như vậy, Diệp Tri Tri liền hỏi trong lòng: "1872, nương của ta là ai vậy? Nàng ở đâu?"

1872 rất đau lòng cho đứa nhỏ mà nó nuôi nấng. Bé con còn nhỏ như vậy, nếu cô bé biết sinh ra từ một âm mưu và thí nghiệm, hẳn sẽ đau lòng lắm: “Nương của người đã biến thành một ngôi sao rồi, nàng vẫn luôn bảo vệ người.”

Diệp Tri Tri à một tiếng: "Nàng biến thành ngôi sao rồi."

Diệp Kỳ ngẩn người một lúc mới ý thức được ý tứ trong câu nói này: "Vậy con tên là gì?"

"Diệp Tri Tri." Diệp Tri Tri rất thích cái tên mà 1872 đặt cho mình: "Cha sẽ chết sao?"

Diệp Kỳ có quá nhiều nghi hoặc, y thậm chí còn hoài nghi tất cả những gì đang diễn ra trước mắt mình đều chỉ là ảo giác: "Ta sẽ không chết, ta sẽ chăm sóc con thật tốt."

Diệp Tri Tri rất thất vọng, cô bé còn chẳng buồn nói chuyện nữa: "Dạ."

Diệp Kỳ bị thương quá nặng, chỉ nói có vài câu thôi mà y đã cảm thấy cả người rã rời rồi. Nhưng đứa nhỏ trước mắt thật sự còn quá nhỏ, trên người cô bé vẫn chưa có bất kỳ gợn sóng linh khí nào cả: "Con đến đây bằng cách nào?"

1872 vội vàng nói: "Tri Tri không thể để người khác biết ngươi đến từ Ma Vực đâu đấy, cũng không thể để người khác biết sự tồn tại của ta. Ngươi, ngươi cứ nói là có một ông lão râu trắng đưa ngươi đến đây, nói là để người đến tìm cha."

Diệp Tri Tri ngoan ngoãn lặp lại lời của 1872.

Diệp Kỳ nhíu mày, y không hề nghi ngờ gì về những điều Diệp Tri Tri vừa nói cả. Ông lão râu trắng ư?

Chưa đợi Diệp Kỳ hỏi tiếp, Diệp Tri Tri đã ôm bụng, duỗi tay về phía Diệp Kỳ như một điều đương nhiên mà nói: "Đói bụng."

Lúc trước Diệp Tri Tri từng hỏi 1872 rằng cha là thứ gì, 1872 đã nói với cô bé - cha chính là người sẽ cho cô bé ăn, cho cô bé mặc, cho cô bé tiền tiêu, là người sẽ thỏa mãn tất cả nguyện vọng của cô bé. Cho nên lúc này Diệp Tri Tri đương nhiên sẽ bắt đầu đòi thức ăn từ Diệp Kỳ rồi.

Phải biết rằng trong Ma Vực, thức ăn là thứ trân quý nhất đó.