Diệp Kỳ tiếp lời: "Nếu con không muốn ký khế ước chủ tớ thì có thể đặt cấm chế lên họ. Như vậy, những gì trải qua ở bí cảnh sẽ không bị tiết lộ cho ai, kể cả khi về Hoang Hoả Tông, người ta có sưu hồn cũng vô dụng."
Câu sau y nói với hai tỷ đệ kia. Khi giúp thu xác, Diệp Kỳ đã kiểm tra rồi, những người bị ba gã ma tu kia gϊếŧ đều là đệ tử Hoang Hỏa Tông, trong đó có cả đệ tử nội môn. Tuy ba gã ma tu kia ngông cuồng nhưng không phải kẻ ngốc, chắc chắn phải diệt trừ những mối nguy trước, giữ lại hai chị em này chỉ vì họ quá yếu mà thôi.
Thậm chí, rất có thể trên giá nướng kia là đệ tử thân truyền của một vị trưởng lão nào đó ở Hoang Hỏa Tông.
Những người kia đều đã chết, chỉ còn hai tỷ đệ họ bình an vô sự thoát ra, chuyện này khó mà giấu được. Nhưng Diệp Kỳ sẽ không để con gái mình gặp bất kỳ nguy hiểm nào. Sau khi đặt cấm chế, nếu có ai sưu hồn, cả hai sẽ hồn phi phách tán mà chết.
Hai tỷ đệ này khác với Diệp Tri Tri chưa từng sống ở giới tu chân, họ hiểu rõ sự tàn khốc của nơi này. Vì vậy, họ quả quyết đưa ra lựa chọn tốt nhất, trở thành người hầu của Diệp Tri Tri. Diệp Tri Tri còn nhỏ nhưng thực lực mạnh mẽ, có thể thấy được tư chất của cô bé, hơn nữa hai tỷ đệ họ còn nhận ra ngọc bội tông môn trên người Úc Tử Trạc, Huyền Thiên Tông chính là đệ nhất tông môn của giới tu chân, Hoang Hỏa Tông sao sánh bằng.
Diệp Tri Tri ngẫm nghĩ rồi nói: "Hoang Hỏa Tông? Huyền Thiên Tông? Làm vậy có gây rắc rối cho cha không ạ?"
Câu này vừa thốt ra, ngay cả Úc Tử Trạc cũng kinh ngạc trước sự thông minh của Diệp Tri Tri. Một đứa trẻ năm tuổi bình thường không thể nghĩ đến những điều này. Nhưng nghĩ lại, cậu lại thấy xót xa. Chỉ có những đứa trẻ có cuộc sống không như ý mới sớm học được cách suy nghĩ xem có gây phiền phức cho người khác hay không, học được cách nhìn sắc mặt người khác: "Tri Tri một mình ở bên ngoài, chắc đã chịu nhiều khổ sở rồi."
Diệp Tri Tri chớp chớp mắt, cô bé chịu khổ ở bên ngoài ư? Nghĩ một hồi, cô bé quả quyết gật đầu, đúng vậy, cô bé chịu rất nhiều khổ sở. Đến tận bây giờ cô bé mới biết trên đời này có những thứ vừa ngon vừa no bụng đến vậy.
Diệp Kỳ cảm nhận cân nặng trong vòng tay, im lặng một lát rồi giải thích: "Không cần lo lắng, họ chỉ là tạp dịch, không có tên trong danh sách đệ tử Hoang Hỏa Tông đâu."
Diệp Tri Tri gật đầu: "Được, từ nay các ngươi làm người hầu cho ta."
Hai tỷ đệ kia đương nhiên mừng rỡ khôn xiết.
Diệp Tri Tri tính toán trong lòng, lớn tiếng tuyên bố: "Sau này ta sẽ cứu thật nhiều người, để họ làm người hầu cho ta."
Cô bé cảm thấy đây là một món hời. Cứu người có thể được bảo rương, lại có người hầu làm việc, cô bé còn chẳng cần nuôi họ. Nếu họ chết, máu thịt còn có thể bồi bổ Tiểu Tử!
1872 cảm động đến rơi nước mắt: "Nhóc con, ngươi không phải phản diện như họ nói đâu, ngươi là tiểu tiên nữ lương thiện nhất!"
Diệp Tri Tri ưỡn ngực, chẳng hề chột dạ nói: "1872 nói đúng."
Việc lập khế ước chủ tớ chẳng có gì khó khăn, hơn nữa hai tỷ đệ kia còn hoàn toàn tự nguyện. Diệp Tri Tri cũng đã biết tên của họ, tỷ là Sơn Nại, đệ là Sơn Khương.
Úc Tử Trạc nghe xong cười nói: "Đều là tên các vị thuốc bắc."
Diệp Tri Tri chẳng mấy quan tâm đến chuyện này, chỉ dụi mắt rồi chìa đôi tay bé xíu về phía Diệp Kỳ: "Cha, con buồn ngủ."
Diệp Kỳ khom người bế Diệp Tri Tri lên. Thấy con gái đã lập khế ước với hai người kia, y bèn tranh thủ mua chuộc lòng người: "Huyền Thiên Tông ta có linh dược giúp người ta đoạn chi tái sinh. Các ngươi hầu hạ Tri Tri cho tốt."
Nói xong, Diệp Kỳ bế con gái về phòng trước. Trong lòng y thấy dạo này giờ giấc của con gái hơi loạn. Buổi tối cô bé cần ăn, ban ngày còn phải theo họ chạy ngược chạy xuôi, đúng là có hơi mệt. Đợi rời khỏi bí cảnh trở về tông môn rồi từ từ điều chỉnh sau.
Diệp Kỳ đặt con gái lên giường, một chân quỳ xuống cởi đôi giày nhỏ cho cô bé. Y chưa từng chăm sóc ai như vậy nhưng chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, ban đầu còn vụng về thì sau đó y đã trở nên thuần thục đến không ngờ.