Chương 5

Đợi ăn xong con thú giòn giòn kia, Diệp Tri Tri liền ngáp một cái. Cô bé lục lọi trong túi, lấy ra tấm thảm lông đã quấn trên người lúc nãy. Sau khi trải ra rồi gập đôi tấm thảm lại. Cô bé lại lấy cái gối nhỏ ra, vỗ vỗ rồi đặt ngay ngắn bên trong tấm thảm lông vừa gấp, sau đó tự mình chui vào, nhắm mắt lại: “1872, chúc ngủ ngon.”

Trước đây Diệp Tri Tri cũng không hiểu ý nghĩa của câu chúc ngủ ngon này, đều là 1872 dạy cho cô bé cả. 1872 đã dạy cho cô bé rất nhiều thứ, nào là phải đánh răng, phải rửa mặt, phải mặc quần áo chứ không được để tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ mà chạy lung tung…

Không được ăn đồ hình người, không được ăn đồ còn sống, không được tùy tiện gϊếŧ người…

Khi 1872 vừa xuất hiện, Diệp Tri Tri đã rất nhiều lần thử ăn nó, cuối cùng mới phát hiện là mình không làm được. Khi đó, cô bé còn có chút thất vọng nữa chứ.

Nhưng bây giờ thì cô bé đã quen với sự tồn tại của 1872 rồi, cũng rất thích 1872, càng thấy may mắn vì 1872 rất lợi hại - lúc trước đã không bị mình ăn mất.

1872 điều chỉnh ánh sáng của viên ngọc tối đi một chút: “Tri Tri, chúc ngủ ngon! Phải có một giấc mơ đẹp đấy nhé.”

Diệp Tri Tri ngửi thấy mùi thơm ngọt ngào, ngoan ngoãn mà đi vào giấc ngủ.

*

Diệp Kỳ không muốn chết, nhưng y bị thương quá nặng - không chỉ kim đan vỡ nát, kinh mạch đứt gãy mà ngay cả linh căn cũng đã bị hủy hoại. Trên người y đã cạn sạch linh dược, nơi này thậm chí còn không hề có bất kỳ linh khí nào có thể giúp y hồi phục. Y có thể cảm nhận được sinh mệnh của mình đang dần trôi đi, cũng biết mình sắp chết.

Thật ra cảm giác chờ chết này cũng không dễ chịu gì, nhưng Diệp Kỳ không muốn từ bỏ. Y muốn sống, y còn quá nhiều chuyện chưa làm, y không cam lòng!

Tuy rằng Diệp Kỳ đang hôn mê, nhưng không phải là không có tri giác. Y nghe thấy có người đến, cảm thấy có người tiến lại bên cạnh mình. Y không biết đối phương là địch hay bạn, càng không biết đối phương muốn làm gì, cho đến khi đối phương nhét linh dược vào miệng y.

Khoảnh khắc đó, Diệp Kỳ biết rằng y được cứu rồi, y có thể sống sót!

Diệp Kỳ cảm thấy hình như mình đã có một giấc mơ khá kỳ lạ. Trong mơ, y đã chết trong hang động này, mà linh hồn của y thì bị nhốt trong linh kiếm - trở thành kiếm linh, cho đến khi…

Một cơn đau kịch liệt khiến Diệp Kỳ đột nhiên bừng tỉnh. Y mở mắt ra, chống người ngồi dậy rồi phun ra một ngụm máu đen. Lúc này, y mới thấy đỡ hơn một chút.

Diệp Kỳ cảm nhận được một tầm mắt nóng rực đang nhìn mình, quay đầu qua thì nhìn thấy một cô bé xinh xắn mặc áo bông màu hồng đang nhìn y chằm chằm.

Diệp Kỳ cũng nhìn lại đứa nhỏ khiến y cảm thấy rất quen thuộc này.

Diệp Tri Tri hơi nhíu mày, lộ ra vẻ mặt lo lắng, trong lòng thì nói: “1872 à, sao trông cha ta không được thông minh lắm thì phải, nuôi y có phiền phức không vậy.” Hay là cứ để y chết đi nhỉ?