Tiểu Tử nhanh chóng xơi hết đống vỏ kia, miệng nhai tóp tép.
Diệp Tri Tri no căng bụng, cơn buồn ngủ ập đến, cô bé ngáp dài một tiếng: "Cha, con buồn ngủ."
Diệp Kỳ đưa tay xoa đầu Diệp Tri Tri: "Ừ, ngủ đi con."
Đôi tỷ đệ kia dồn hết can đảm, quỳ thẳng tắp trước mặt Diệp Tri Tri, lắp bắp: "Tiên tử, xin người thu nhận chúng ta làm nô bộc, nguyện ký khế ước chủ tớ, chỉ mong được hầu hạ bên cạnh người."
Đây là lần đầu tiên có người gọi cô bé là tiên tử, Diệp Tri Tri tò mò ngắm nghía đôi tỷ đệ kia mấy lượt. Sau khi hiểu rõ ý tứ trong lời nói của đối phương, cô bé lại cẩn thận đánh giá họ một lần nữa.
Diệp Tri Tri chưa từng gặp chuyện này bao giờ, nhưng cũng chẳng thấy có gì lạ khi người khác quỳ lạy mình. Cô bé nhìn hai tỷ đệ, giọng điệu có chút xoắn xuýt: "Nhưng mà... các ngươi yếu quá."
Cô bé còn phải lo "nuôi" một người cha yếu ớt, giờ lại thêm hai người này, chẳng phải càng mệt hơn à?
Úc Tử Trạc định mở miệng nói gì đó, nhưng thấy Diệp Kỳ ngồi bên cạnh vẫn im lặng, cậu cũng ngậm miệng. Cậu đoán được suy nghĩ của hai tỷ đệ kia: Diệp Tri Tri quá mạnh, hơn nữa còn bộc lộ quá nhiều bí mật trong thời gian ngắn, bọn họ sợ bị bỏ rơi, càng sợ bị diệt khẩu nên mới muốn bám lấy để sống sót.
Diệp Tri Tri bặm môi, bắt đầu tính toán thiệt hơn: "1872, bọn họ thật sự quá yếu, lại không có tiềm năng phát triển."
Dù Diệp Tri Tri luôn miệng chê cha mình yếu ớt, nhưng cô bé cảm nhận được Diệp Kỳ có tố chất để trở nên mạnh mẽ hơn. Còn Úc Tử Trạc... còn kém cha cô bé một bậc, thậm chí không bằng cả Tiểu Tử. Hai người trước mặt này thì còn thua xa Úc Tử Trạc và Tiểu Hắc.
1872 vội vàng lục tìm trong đống sách nuôi dạy con cái mà nó đã mua, nhưng chẳng có cuốn nào đề cập đến việc phải xử lý thế nào khi có người muốn làm nô bộc cho nhóc con cả.
Diệp Tri Tri ngẫm nghĩ một lát rồi nói: "Nhưng mà... họ nấu ăn ngon lắm."
1872 định bụng sẽ khuyên nhủ rằng họ rất đáng thương, nhưng lại sợ lời nói của mình sẽ ảnh hưởng đến quyết định của nhóc con. Nhìn mấy món ăn mà nhóc con đặc biệt để lại cho nó, nó im lặng.
Chỉ là 1872 không biết, dù nó không nói gì, Diệp Tri Tri đã sớm đoán ra suy nghĩ của nó.
Diệp Tri Tri mang theo nỗi lo lắng đặc trưng của trẻ con, bĩu môi: "Nuôi các ngươi chắc mệt lắm đó."
Nghe vậy, Úc Tử Trạc thật sự không nhịn được bật cười thành tiếng.
Hai tỷ đệ kia ngơ ngác nhìn Diệp Tri Tri. Linh căn của bọn họ vốn không tốt, nên việc Diệp Tri Tri chê bọn họ yếu đuối thì bọn họ còn hiểu được. Nhưng "nuôi" là ý gì?
Diệp Kỳ biết con gái hiểu lầm bèn giải thích: "Tri Tri, khế ước chủ tớ có nghĩa là con là chủ, bọn họ là tớ. Con nắm giữ sinh mệnh của họ, họ không dám trái lời mọi mệnh lệnh của con. Dù cách xa vạn dặm, chỉ cần con muốn, con có thể khiến họ chết ngay lập tức. Con không cần lo lắng về cuộc sống hay sự trưởng thành của họ, mà ngược lại, họ phải chăm sóc con."
"Cha không chăm sóc con nữa sao?" Diệp Tri Tri trợn tròn mắt, vẻ mặt không thể tin nổi: "Con có cha chăm sóc rồi mà."
Diệp Kỳ bật cười, ôm con gái vào lòng: "Đương nhiên cha vẫn chăm sóc con, nhưng hai chuyện này khác nhau. Thật ra kể cả không có họ, đợi về tông môn, cha cũng sẽ tìm người hầu hạ bên cạnh con, nấu cơm, trải giường cho con."
Con gái còn nhỏ, lại vừa nhận nhau nên y mới thân thiết với con bé như vậy. Chờ lớn thêm chút nữa, e là không tiện như vậy nữa rồi.
Diệp Tri Tri bừng tỉnh, lần đầu tiên trong lòng hình thành khái niệm rõ ràng về chủ tớ: "1872, hóa ra người hầu khác với tiểu đệ."
1872 không đời nào nói với Diệp Tri Tri những lời sáo rỗng kiểu "ai cũng bình đẳng", dù sao luật lệ mỗi thế giới đều khác nhau. Nó là hệ thống cứu rỗi phản diện, trách nhiệm của nó là chăm sóc để nhóc con lớn lên hạnh phúc, trở thành một người vui vẻ, không còn u ám muốn hủy diệt thế giới như trong nguyên tác: "Tri Tri, người hầu là để chăm sóc con trong cuộc sống hàng ngày, lo cơm nước. Còn chuyện tắm rửa thì cha không thể làm thay con được."