Phì Di giàu chất béo, dầu mỡ tươi ngon, xương cốt tan ngay trong miệng. Dù ăn sống cũng rất ngon, huống chi tay nghề của hai tỷ đệ thực sự không tệ.
Ngay từ lúc cho vào nồi, hương thơm đã nức mũi. Diệp Tri Tri chưa từng ăn thứ gì ngon đã ngồi xổm trước bếp lò, mắt không chớp nhìn chằm chằm. Diệp Kỳ nhìn dáng vẻ đáng yêu của con gái, chỉ thấy lòng quặn đau.
Diệp Kỳ tuy là cô nhi, nhưng y vẫn còn trong tã lót đã được sư phụ nhặt về Huyền Thiên Tông, lớn hơn một chút đã được thu làm đệ tử thân truyền, chưa từng chịu khổ. Phì Di tuy hiếm có nhưng không phải chưa từng nếm qua, nhưng con gái của y...
Diệp Tri Tri không biết dùng đũa, cô bé đang cầm thìa xúc cơm lia lịa vào miệng, còn Úc Tử Trạc tuy thèm thuồng nhưng chỉ húp một bát canh, gắp vài miếng rồi đặt đũa xuống. Diệp Kỳ cũng vậy, y vẫn còn Tích Cốc Đan nên không nỡ tranh đồ ăn với con gái.
1872 vừa nhìn đã thấy mừng rỡ, nhưng cũng cảm thấy Diệp Kỳ không biết dạy con. Cái người làm cha này sao không biết dạy con cái có ý thức chia sẻ à? Nhưng nghĩ lại, Tri Tri như vậy hoàn toàn là do từ nhỏ chưa được ăn ngon, 1872 rối rắm đến nỗi muốn đứt cả mạch hệ thống.
Hai tỷ đệ kia không ăn cùng họ, nhưng cũng không bị ai bạc đãi, sau khi được Diệp Tri Tri đồng ý còn chia cho họ canh Phì Di.
Diệp Tri Tri nào biết mấy chuyện này, cô bé không chủ động gắp thức ăn cho người khác, nhưng cũng hiếm khi giữ khư khư đồ ăn cho riêng mình.
Đương nhiên, 1872 không phải người ngoài, trước mặt Diệp Kỳ và những người khác, Diệp Tri Tri móc một cái chậu nhỏ ở trong túi ra, đổ vào một bát gạo linh, rồi mỗi món gắp một ít vào. Cô bé thậm chí không quên đặt hai miếng bánh củ cải lên trên cùng, sau đó nhét cả bát canh Phì Di vào túi, nhìn thì là vậy nhưng thực chất là đưa vào không gian hệ thống.
1872 cảm động đến khóc hu hu, lập tức quên luôn chuyện vừa nghĩ là không thể để nhóc con hình thành thói quen ăn một mình: "Tri Tri, ngươi tự ăn đi, ta không ăn."
Nó là hệ thống nên không cần ăn gì cả, nhóc con nhà nó chu đáo quá đi, trên đời này không có đứa trẻ nào lương thiện hơn con bé nữa.
Diệp Tri Tri không chỉ chia cho 1872, còn lấy hai miếng bánh củ cải đút cho Tiểu Hắc, một bát canh Phì Di đút cho Tiểu Tử: "1872, mọi người đều có phần, ta ăn thịt cũng sẽ cho mọi người húp tí nước canh."
Trong việc thu phục tiểu đệ, Diệp Tri Tri hoàn toàn không cần ai dạy.
Diệp Tri Tri ra sức dùng thìa xúc cơm vào miệng, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn cha mình, lại liếc mắt nhìn hai tỷ đệ đang ăn ở cái bếp tạm bợ, tuy không nói gì nhưng ý tứ đã rất rõ ràng.
Cha à, bé con thất vọng về kỹ thuật nấu ăn của cha lắm đó.
Diệp Kỳ làm như không có chuyện gì, gắp cho con gái một đũa cải trắng: "Tri Tri không thể chỉ ăn thịt."
Diệp Tri Tri không bao giờ kén ăn, hơn nữa món cải trắng này lại được hầm với canh Phì Di tươi ngon!
Đợi ăn hết mọi thứ, Diệp Tri Tri bèn lấy chân Ma Chu cụt và càng đã được hai tỷ đệ kia rửa sạch ra ăn ngấu nghiến, vỏ cắn răng rắc rồi nhả ra, ăn ngon lành phần thịt bên trong. Thịt tươi ngọt chỉ có một chút khiến Diệp Tri Tri càng thêm trân trọng.
Úc Tử Trạc nhìn mà lo lắng cho răng của Diệp Tri Tri, bất giác cũng phải nghiến răng theo, vội vàng thu tầm mắt không dám nhìn nữa. Vừa cúi đầu đã thấy đám dây leo đang ngâm mình trong canh Phì Di: "Tri Tri, đây là loại cây gì vậy?"
Diệp Tri Tri nhả bã vỏ Ma Chu vào cái hộp nhỏ mà 1872 đặc biệt lấy ra: "Đó là Tiểu Tử." Nói xong lại kiêu hãnh ưỡn ngực nhỏ: "Con nuôi đó, nuôi từ bé tí ti đến lớn."
Úc Tử Trạc theo bản năng khen một câu: "Tri Tri của chúng ta thật là lợi hại."
Diệp Tri Tri gật đầu, chấp nhận lời khen của Úc Tử Trạc: "Tiểu Tử ngoan lắm, không kén ăn đâu."
Diệp Kỳ vô duyên vô cớ cảm thấy mình bị vạ lây.
Úc Tử Trạc nhẹ nhàng giải thích: "Đâu phải ta kén ăn, thật sự là cơ thể ta không hấp thụ được."
Diệp Tri Tri "ồ" một tiếng, ăn nốt miếng thịt ma thú cuối cùng rồi đặt hộp đựng vỏ ma thú bên cạnh Tiểu Tử.