Chương 47

Úc Tử Trạc nhìn thứ trong tay Diệp Tri Tri, hai mắt sáng rực: "Đại chất nữ, đây là Phì Di à? Ta nghe nói thịt Phì Di tươi ngon lắm đó, hồi trước Đệ Nhất Lâu có được một con đã làm đủ món, ai trả giá cao nhất thì được ăn, tiếc là linh thạch của ta không đủ…" Cậu dường như không hề thấy lạ khi Diệp Tri Tri tùy tiện lấy ra một con yêu thú như vậy, mặt dày tiến lại gần cười hì hì: "Đại chất nữ lát nữa cho ta xin một miếng nhỏ nếm thử có được không?"

Diệp Tri Tri nghiêng đầu nhìn Úc Tử Trạc, rất hào phóng giơ năm ngón tay ra, nghĩ nghĩ một hồi lại dùng tay còn lại bẻ bớt hai ngón: "Cho thúc ba miếng."

Tiểu đệ hôm nay rất cố gắng, Tiểu Tử cũng có phần ăn, tiểu đệ cũng nên được chia phần.

Úc Tử Trạc nhìn vẻ mặt ngây thơ của Diệp Tri Tri, mừng rỡ nói: "Đa tạ đại chất nữ."

Diệp Kỳ nhận con Phì Di từ tay Diệp Tri Tri: "Con muốn ăn kiểu gì?"

Mắt Diệp Tri Tri sáng long lanh, vội vàng lôi chân Ma Chu ra định gặm.

1872 vội vàng ngăn cản: "Đợi đã, phải rửa sạch sẽ đã!"

Diệp Kỳ cũng lên tiếng: "Dơ quá, để cha rửa cho con nhé."

1872 và Diệp Kỳ đồng thanh.

Diệp Tri Tri vừa há miệng lại ngậm lại, cô bé luôn cảm thấy hình như mình có đến hai người cha vậy: "1872, ăn kiểu gì thì ngon?"

1872 đã nhanh chóng lật xem thực đơn, tiếc là nó chỉ mua loại thực đơn thông thường, chỉ có thể dựa vào hình dáng của Phì Di để tìm kiếm: "Có canh rắn nè, còn có kho tàu nữa…"

Diệp Tri Tri bi bô: "Cha, con muốn ăn canh rắn với thịt kho tàu!"

Diệp Kỳ chỉ giỏi mỗi món canh với nướng, y im lặng một hồi. Nhớ lại chuyện vừa xảy ra, y cũng ngại nói nướng ăn: "Hay là cha nấu canh cho con nhé?"

Úc Tử Trạc ngượng ngùng gãi mặt, cậu cũng chẳng rành mấy món cầu kỳ.

Đôi thiếu niên thiếu nữ nhìn nhau. Thiếu niên lấy hết dũng khí nói: "Bẩm ba vị tiên trưởng, bọn ta biết làm! Bọn ta vốn là tạp dịch ở trù phòng của Hoang Hỏa Tông."

Cho dù không có 1872, Diệp Tri Tri cũng chưa bao giờ bị đói. Từ khi có 1872, lượng thức ăn cô bé có thể tiêu thụ còn khủng khϊếp hơn, nào là sữa bò, khô bò, viên sữa, bánh quy, bánh mì các kiểu. Cứ thứ gì 1872 quét được thì sẽ mua về cho Diệp Tri Tri ăn ngấu nghiến.

Nhưng Diệp Tri Tri và 1872 đều là những kẻ nghèo rớt mồng tơi, cấp bậc cửa hàng của họ lại bèo bọt, thứ mua được chỉ là đồ ăn vặt xoàng xĩnh. Cùng lắm cũng chỉ đủ cho Diệp Tri Tri nếm thử chút hương vị. Ở Ma Vực, đồ ăn giúp cô bé no bụng vẫn là đồ tươi sống.

Sau này, khi Diệp Tri Tri tìm được cha mình, lần đầu tiên được nếm mùi vị của đồ ăn chín, cô bé kinh ngạc cứ như gặp được thần tiên. Có thể nói, canh cá chua ngọt và cá nướng chua ngọt đã góp công lớn giúp cô bé nhanh chóng chấp nhận người cha "yếu đuối" Diệp Kỳ này.

Tay nghề của Diệp Kỳ rốt cuộc thế nào?

Thật ra trình độ nấu nướng của Diệp Kỳ cũng chỉ dừng lại ở mức có thể nướng và luộc chín thực phẩm. Diệp Tri Tri hoàn toàn là "ếch ngồi đáy giếng" nên mới thấy ngon.

Còn đôi thiếu niên được cứu kia, hai người vốn là tạp dịch ở trù phòng Hoang Hỏa Tông. Tuy không phải linh trù nhưng dưới sự hun đúc nhiều năm, tay nghề nấu nướng vẫn hơn đứt đầu bếp bình thường.

Vì tranh một suất nhập môn, hai người đã mạo hiểm nhận nhiệm vụ. Họ cũng chuẩn bị trước một ít linh đan diệu dược. Nhưng linh thạch trong tay hai tỷ đệ có hạn, các loại đan dược, phù lục mua được chẳng đáng là bao. Trong túi trữ vật cấp thấp chứa phần lớn là linh mễ chứa linh khí, có được nhờ quen biết. Ban đầu, họ định dùng chúng để bổ sung linh lực khi an toàn, ai ngờ lại có tác dụng lớn đến vậy.

Hai tỷ đệ rất nhanh tay lẹ chân. Tuy rằng đệ đệ bị cụt một cánh tay, tốc độ làm việc chậm hơn một chút, nhưng cũng không ảnh hưởng đến độ ngon của món ăn.

Canh Phì Di, đoạn Phì Di kho tàu, chân Phì Di hầm, cánh Phì Di chiên giòn, canh Phì Di hầm bắp cải, cơm linh mễ... Hai tỷ đệ thậm chí còn dùng củ cải trắng bị Diệp Tri Tri chê bai làm một phần bánh củ cải.